Chương 948
Lời của Hướng Noãn, lời của Đường Tử Nhu, đều chỉ ra sự thay đổi của Đường Diệc Sâm.
Trên thực tế, Cố Tĩnh Đình không phải là không biết, chỉ là chưa từng nghĩ đến.
Người con gái được ông trời ưu ái như cô, có vốn liếng để kiêu căng.
Nói khó nghe một chút, dù đời này cô chỉ làm một cô chiêu ăn chơi, chỉ biết vung tiền thì tài sản của nhà họ Cố, những gì Cố Học Vũ cho cô, cũng đủ để cô ăn uống không lo một đời.
Bên cạnh đóm, thế lực của Kỳ Lân Đường tuy hơi kém hơn Long Đường một chút, nhưng về khí thế thì chắc chắn không hề thua kém.
Nếu không phải mấy năm nay Cố Học Vũ có ý khiêm tốn, che giấu mũi nhọn của mình, sợ rằng cũng chưa chắc gì đã phải tránh né Long Đường.
Nhưng Đường Diệc Sâm thì khốn như vậy, từ nhỏ anh đã không có được tình yêu của ba mẹ, bị người ta bắt nạt cũng không có ai để kể lể.
Ngay cả Đường Diệc Nhu, ban đầu khi bị Hiên Viên Diệu bỏ rơi cũng không dám trả thù đấy thôi?
Đường Diệc Sâm nghĩ mọi cách khiến bản thân ma͙nh mẽ, lợi dụng͟͟ người bên cạnh thì lại có gì là sai?
Bản thân Cố Tĩnh đình cũng không dám bảo đảm nếu như cô đặt mình vào vị trí Đường Diệc Sâm, liệu cô có cực đoan và cố chấp hơn cả như vậy hay không?
Vì vậy, sau khi trở về từ Mỹ, cô đã chấp nhận Đường Diệc Sâm.
Tuy trên miệng không nói gì nhưng tɾong lòng đã có ý tha thứ rồi.
Cô nhắm mắt lại, tɾong đầu lướt qua gương mặt của Đường Diệc Sâm.
Nếu như anh không giấu giếm cô lần thứ hai, bây giờ cô và anh hẳn đang hạnh phúc lắm nhỉ?
Nhưng trên thế giới này có một số việc, không có nếu như.
Cô có thể thông cảm, không có nghĩa là sẽ tha thứ.
Trong bóng tối, có tiếng thút thít vang lên.
Tiếng khóc đau khổ, đè nén ấy khiến Cố Tĩnh Đình chợt bừng tỉnh.
Cô mới nhớ ra, bây giờ đâu phải là lúc để cô thất thần?
Cô cùng Michelle vẫn còn đang ở tɾong tay kẻ thù.
Bây giờ không biết Chiêm Thiệu có thù hận sâu đậm gì với họ, như vậy càng đáng sợ hơn nữa.
Cô có lòng muốn an ủi Michelle nhưng lại không biết phải nói gì.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô vươn tay bị còng lại ra, âm thầm nắm lấy tay Michelle để an ủi cô ấy, ngoài ý muốn phát hiện ra tay Michelle lạnh băng, không còn chút hơi ấm nào.
Cô căng thẳng, xoay người mình dựa về phía Michelle “Michelle.”
“Mình không sao.” Giọng nói có vẻ nghẹn ngào, nhưng cũng rất quật ℭường. Michelle bây giờ không hề rõ mọi chuyện là như thế nào, nhưng ít nhiều gì thì cô ấy cũng là con gái nhà g͙iàu, cũng là người từng trải đời.
Cô ấy cố gắng khiến bản thân bình tĩnh lại.
“Đừng đau lòng quá.” Cố Tĩnh Đình tựa bên cô tɾong đêm tối, giọng nói để lộ vẻ kiên định “Một người đàn ông thế này, không đáng để cậu đau lòng.”
“…” Michelle muốn nói rằng tớ không đau lòng sao được?
“Cậu nghĩ xem, anh ta ngay từ đầu đã tính toán kĩ lưỡng để dụ cậu vào tròng, chỉ là vì muốn lừa gạt cậu mà thôi, loại đàn ông thế này, không có cũng chẳng sao.”
Im lặng kéo dài. Lời hay thì ai cũng biết nói, nhưng khi đến lượt mình rồi thì lại có mấy ai có thể thật sự nhìn thấu, nhìn rõ được?
Cố Tĩnh Đình cũng không biết phải nói gì thêm, ban đầu Đường Diệc Sâm ôm the0 mục đích, kế hoạch, mưu đồ rồi tìm đến mình.