Chương 954
Hai tay Chiêm Thiệu còn đang túm lấy áo của Michelle, anh ta nhìn thẳng vào gương mặt của cô ấy, cảm xúc tɾong mắt vô cùng phức tạp.
Cố Tĩnh Đình phút chốc nhìn không thấu, không chỉ có cô, Michelle cũng vậy.
Hai người cùng nhìn Chiêm Thiệụ Nhìn con dao găm đang đặt trên cổ Michelle.
Bọn họ đang đợi, đợi phản ứng của Chiêm Thiệụ
Chiêm Thiệu vẫn chưa có động tác gì thêm. Anh ta nhìn Michelle, bỗng nói “Không thể nào, cô lừa tôi, tôi có biện pháp tránh thai đàng h0àng.”
Không muốn Michelle mang thai, anh ta đương nhiên là không muốn con mình có cơ hội sinh ra tɾong bụng của kẻ thù.
Hơn nữa, Michelle sớm muộn cũng sẽ bị anh ta giết chết, anh ta cần gì…
Sắc mặt của Michelle không được tốt, cô ấy nhớ đến thời gian ở chung với Chiêm Thiệu, anh ta thật sự đã thực hiện các biện pháp tránh thai rất cẩn thận.
Có lúc cô ấy cũng hỏi Chiêm Thiệu sao lại không muốn có con sớm, Chiêm Thiệu giải thích rằng muốn hưởng thụ thế giới hai người.
Lúc đó cô ấy còn vui mừng vì lời nói của anh ta. Dù sao bạn trai của mình đặt mình lên đầu quả tim, hai người cùng trải qua thời gian ngọt ngào vui vẻ, sao mà không hạnh phúc cho được?
Nhưng bây giờ cô ấy mới hiểu, thì ra là Chiêm Thiệu đã có tính toán từ lâụ
Cố Tĩnh Đình cười lạnh “Biện pháp cũng chưa chắc phòng ngừa được trăm phần trăm. Nếu anh không tin thì tôi có thể đưa Michelle đến bệnh viện kiểm tra thử, không phải sẽ sáng tỏ ngay sao?”
“Câm miệng.” Chiêm Thiệu không hề nhìn Cố Tĩnh Đình, anh ta chỉ trừng mắt nhìn Michelle.
Có nên tin hay không? Michelle thật sự mang thai ư?
Là thật hay giả, có gì khác đâu?
“Đã vậy thì sao?” Chiêm Thiệu lại vô tình lướt mắt nhìn qua hai cái tên trên bàn thờ, thái độ trở nên kiên định hơn “Nếu tôi đã quyết định lấy mạng của cô rồi thì cũng không cần khách sáo làm gì.”
Tuy anh ta nói như vậy, nhưng con dao trên cổ Michelle lại không hề cắm vào.
Cố Tĩnh Đình âm thầm tính toán khoảng cách giữa hai người, lời nói ra vẫn không hề kiêng dè “Vậy thì anh giết cô ấy đi, cũng giết luôn con mình.”
“Michelle, đừng sợ, cậu chết rồi cũng có đứa con bên cạnh, cậu không cô đơn đâụ”
Michelle không sợ, đến bước đường này rồi còn có gì đáng sợ nữa?
Hoàn toàn thả lỏng, cô ấy cười, nụ cười vui vẻ “Phải đó, Chiêm Thiệu, anh giết tôi đi. Tôi không sợ chết, tôi không cô đơn, tôi có Tĩnh Đình và đứa con bầu bạn bên cạnh.”
“Đây cũng là con của anh. Chiêm Thiệu, lúc anh giết tôi, con của anh cũng sẽ ở bên tôi. Tôi vui lắm.”
Câu nói con của anh được cô nhấn ma͙nh hơn. Sắc mặt của Chiêm Thiệu quả nhiên đã thay đổi.
Michelle không hiểu, nhưng Cố Tĩnh Đình lại hiểụ
Cô từ trên người Đường Diệc Sâm đúc kết được một điều, đa số những người có tuổi thơ bất hạnh, sau khi lớn lên đều sẽ rất thích có con, khát vọng có gia đình.
Điều này không tuyệt đối, nhưng lại khá chính xác.
Chiêm Thiệu do dự rồi, anh ta bối rối.
Tuy anh ta vẫn còn đang túm chặt lấy Michelle, dao găm cũng không rời khỏi cổ cô ấy, nhưng suy nghĩ đã bắt đầu hỗn loạn rồi.
Con, con của anh ta ư?
Ánh mắt của anh ta vẫn còn nét tàn bạo, nhưng nhiều hơn là cảm xúc hỗn loạn, bơ vơ.
Michelle cũng yên lặng nhìn anh ta, đợi anh ta cho cô một kết quả.