Chương 961
Vẻ mặt của Cố Tĩnh Đình lúc đi dạo có vẻ rất thoải mái, ánh mắt khi đánh cờ với Hiên Viên Diệu để lộ ra sự chú tâm và sát khí.
Những chi tiết này không thể là giả được.
“Nhìn xem, bây giờ thì hiểu rõ rồi chứ? Cô Cố làm khách quý ở chỗ tôi. Nếu như các người đã thấy rồi thì mời đi cho.”
“Hiên Viên Diệụ” Đường Diệc Sâm vốn dĩ không tin “Như thế nào thì ông mới đồng ý tha cho Tĩnh Đình?”
“Xem xem, lại nói ra lời này rồi, nghe câu này lại khiến người ta cảm thấy không thoải mái.” Hiên Viên Diệu không biết làm sao, vỗ tay vài cái. Rất nhanh sau đó, bóng dáng của Hiên Viên Phượng Tây đã xuấthiện ở phòng khách.
“Ông chủ.” sắt mặt của Hiên Viên Phượng Tây cực kỳ khó chịụ Từ sau khi biết người đàn ông trước mắt là ba ruột của mình, cảm giác của cô ấy dành cho ông ta cực kỳ phức tạp.
Nhưng cô còn chưa kịp tùy hứng, giận dỗi một chút đã không may tɾúng phải kế của Đường Diệc Sâm.
Hiên Viên Diệu vì cô ấy mà tha cho Hướng Noãn, điều này làm cho tɾong lòng cô hơi rối rắm. Đối với Hiên Diệu Viên thì sự thân thiết vẫn còn, sự cung kích cũng có, nhưng có những thứ kỳ lạ mà bản thân cô ấy chẳng nói ra được.
“Lên gọi cô Cố xuống đây gặp mấy người này.”
“Dạ.” Hiên Viên Phượng Tây nhìn Đường Diệc Sâm một cái, không nói gì mà nhanh chóng chạy lên tầng.
Rất nhanh sau đó Cố Tĩnh Đình đi xuống rồi, hôm nay cô mặc một bộ váy liền màu kem, kiểu dáng ôm ngực, từ ngực trở xuống thì rộng rãi, mặc bộ váy này rất thoải mái. Hơn nữa chẳng nhìn ra được cô đã có thai được ba tháng.
Cô ấy xuống tầng, đương nhiên là nhìn thấy Đường Diệc Sâm đang đứng ở giữa phòng khách.
Nhất thời có chút ngạc nhiên, nhưng mà sự ngạc nhiên này khi nhìn thấy Tiểu Lâm cũng đứng ở phòng khách thì càng rõ ràng hơn.
“Sao mọi người lại đến đây vậy?”
Câu hỏi này không phải hỏi Đường Diệc Sâm mà là hỏi Tiểu lâm.
“Cô chủ.” Tiểu Lâm và Tần Kỳ Lôi nhìn thấy Cố Tĩnh Đình, nhanh chóng đi đến gần “Cô không sao chứ?”
“Tôi không sao.” cô thì có thể bị sao được chứ?
“Cô chủ, về Bắc Kinh với chúng tôi đi.” Tiểu Lâm cực kỳ lo lắng cho Cố Tĩnh Đình. Dù thế nào cũng chẳng thể ngờ được ở Bắc Kinh, dưới trướng của họ vậy mà còn có người dám bắt cóc Cố Tĩnh Đình.
Chắc là không muốn sống nữa rồi.
Cố Tĩnh Đình vừa muốn gật đầu thì nhìn thấy Hiên Viên Diệu cầm ly rượu, ung dung thong thả thưởng thức.
Những lời muốn nói ra mới cất lời lại phải nuốt vào lại, cô lắc đầu “Tôi đang có một chút việc, chắc phải về hơi muộn.”
“Cô chủ.” Vẻ mặt của Tần Kỳ Lôi tỏ ra nghi ngờ, thế nào cũng không thể tin được Cố Tĩnh Đình vậy mà lại đồng ý ở lại Long Đường “Cô không cần phải sợ cái tên này, nếu như ông ta dám bắt cóc cô, Kỳ Lân Đường sẽ không để im đâụ”
“Hừm” Hiên Viên Diệu cười rất ngang ngược, bắt cóc? Ông ta bắt cóc cô làm gì cơ chứ?
Thật là nực cười.
Mặc dù ông ta cũng không làm gì cô, nhưng Cố Tĩnh Đình là cô tự nguyện ở lại.
Khóe miệng Cố Tĩnh Đình nhếch lên, nhưng tɾong lòng cô rất muốn đánh Hiên Diệu Viên vài cái, nhưng mà đành thôi.
Cô biết bản thân không đánh được Hiên Viên Diệu, cũng không có ý định đánh với ông ta.
Suy nghĩ của những người xấu, người bình thường hiểu được.