Chương 972
Nhưng được tự nhiên cho lắm.
Nếu có trách thì trách do hôm qua làm hòa với Đường Diệc Sâm, cô vui quá nên quên không bảo anh thông báo cho người của Đường Môn biết.
Nhưng Đường Tử Nhu không nhìn cô mà chỉ nhìn Đường Diệc Sâm bằng vẻ bình tĩnh "Con nói cho mẹ biết, con ở Long Đường là vì chuyện gì?"
"Không có chuyện gì cả, con chỉ đến đón Tĩnh Đình thôi." Đường Diệc Sâm nghĩ, đợi khi tâm trạng của Đường Tử Nhu tốt hơn một chút thì sẽ quay về nói cho bà ta biết điều kiện trao đổi của anh với Hiên Viên Diệụ
"Đến đón Cố Tĩnh Đình?" Đường Tử Nhu nhìn con trai mình, hai tay buông thõng bên người siết chặt lại thành hình nắm đấm "Giờ thì sao? Đón được người rồi thì có phải con nên về rồi không?"
"Mẹ, con..."
"Đi thôi, về với mẹ." Đường Tử Nhu cắt ngang lời anh, không cho anh bất cứ cơ hội nào cả.
"Mẹ, thực ra con..." Đường Diệc Sâm đang định giải thích mấy câu nhưng không ngờ lại có nhiều người tiến vào đại sảnh như vậy.
Và đương nhiên người dẫn đầu chính là Hiên Viên Diệụ
Đi bên cạnh ông ta là Hiên Viên Long và Hiên Viên Phượng Tây. The0 sau còn có một khuôn mặt với vẻ không tình nguyện là Mê Điệt Hương.
Đường Diệc Sâm biết những người đi phía sau họ, một vài người có quen biết qua lại, còn một số là người dẫn đầu tɾong giới hắc đạo thì anh không quen.
Trong đó có Joseph Bonanno là người đứng đầu băng đảng mafia Ý; Sada Tokihiko, Đường chủ của Hắc Mộc Đường ở Nhật Bản; Tằng Hạo Thiên, bang chủ hiện tại của bang Ngạo Thiên tại Đông Nam Á; Đỗ Tứ Hải, bang chủ bang Tứ Hải tại Đài Loan; David, Kurt, trùm buôn thuốc phiện tại Mexico; thậm chí còn có Noorkov, trùm buôn vũ khí tại Nga. Còn có cả Gomir, phần tử khủng bố ở vùng Trung Đông. Vẫn còn mấy người mà Đường Diệc Sâm chưa gặp bao giờ, nhưng chỉ nhìn khí thế của họ thôi là cũng đủ hiểu những người này đều không phải nhân vật đơn giản.
Mà phía sau họ là mấy vị trưởng lão, người đứng đầu các nhánh của Long Đường.
Một vài thuộc hạ của Long Đường đẩy một cái xe đẩy rất lớn sang bên này, trên đó là một chiếc bánh gato có hai mươi tầng.
Các tầng chồng lên nhau, được làm vô cùng đẹp mắt.
Một đám người hùng hổ bước vào cửa, nhiều người như thế nên đừng nói là đám Cao Bác cảm thấy vô cùng kỳ lạ mà ngay cả Cố Tĩnh Đình cũng âm thầm đề cao cảnh giác, muốn biết rốt cuộc Hiên Viên Diệu muốn làm chuyện gì.
Hiên Viên Diệu thấy Đường Tử Nhu nhưng đáy mắt không hề thoáng qua vẻ dao động. Ông ta đi thẳng đến giữa đại sảnh rồi đứng lại, sau đó quay đầu nhìn những người kia rồi nói bằng tiếng Anh
"Mấy năm qua, nhờ có mọi người nể mặt nên Long Đường mới có thể phát triển tốt như thế." Hiên Viên Diệu cười, trên mặt xen lẫn vẻ đắc chí "Hôm nay tôi mời mọi người đến là có một chuyện vui muốn thông báo."
Sada Tokihiko liếc mắt nhìn một vòng đại sảnh rồi cuối cùng dừng ánh mắt trên người Hiên Viên Diệu "Hôm nay là sinh nhật của Đường chủ Hiên Viên à?"
"Hôm nay đúng là sinh nhật nhưng không phải sinh nhật của tôi mà là sinh nhật của con trai tôi."
Hiên Viên Diệu vừa nói vừa đưa tay lên chỉ về phía Đường Diệc Sâm.
Cùng lúc đó, A Long chạy đến trước mặt Đường Diệc Sâm "Cậu Diệc Sâm, mời cậụ"
Nếu đến bây giờ mà Đường Tử Nhu vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bà ta đúng là không có mắt thật rồi.