⬅ Trước Tiếp ➡

Nghe Tằng Bộ Vân đùa như vậy, Cố Tĩnh Đình chỉ liếc mắt nhìn anh ta, trên mặt là vẻ bất mãn.
"Tằng Bộ Vân, tôi không biết tại sao anh lại đi qua đây nhưng tôi làm cái gì và làm như thế nào cũng không liên quan đến anh đâu nhỉ?"
Mặc dù cô và Đường Diệc Sâm đã xác định quan hệ với nhau nhưng cô cũng không muốn người khác nghĩ là cô vội vàng muốn gả cho Đường Diệc Sâm như vậy.
Với Đường Tử Nhu cũng thế, cô không cần phải lấy lòng bà ta, cô chỉ đang làm the0 tiếng gọi của trái tim mình thôi.
"Dĩ nhiên rồi." Tằng Bộ Vân gật đầu "Nhưng tôi cũng chỉ có ý tốt thôi mà."
"Tấm lòng của anh tôi xin nhận." Cố Tĩnh Đình trợn trắng mắt "Nhưng nếu có thể thì mong anh tránh xa tôi ra một chút."
Nếu để Đường Diệc Sâm thấy thì anh lại ghen ầm lên. Cô cũng không muốn để Đường Diệc Sâm hiểu lầm mình.
Nhưng anh lại nhìn thấy mất rồi.
Lúc thấy Tằng Bộ Vân đi về phía Cố Tĩnh Đình thì anh cũng nhanh chóng đi qua bên này. Không phải là anh không tin Cố Tĩnh Đình mà là anh không tin Tằng Bộ Vân. Cái tên này chưa bao giờ có ý tốt với Cố Tĩnh Đình cả.
"Tĩnh Đình." Đường Diệc Sâm bước lên phía trước mới phát hiện Đường Tử Nhu vẫn đang ngẩn người "Mẹ, mẹ sao vậy?"
Đường Tử Nhu nghe thấy anh gọi "mẹ" thì mới phục hồi tinh thần lại. Bà ta quay đầu nhìn Đường Diệc Sâm bằng vẻ mặt ngơ ngác, rồi đột nhiên siết chặt lấy tay anh.
"Có phải do con không? Có phải do con không?"
Thấy Đường Diệc Sâm không trả lời thì bà ta lại hỏi thêm một câu "Con yêu cầu Hiên Viên Diệu xin lỗi mẹ đúng không? Đúng không?"
Đường Diệc Sâm không trả lời, thấy tɾong đáy mắt Đường Tử Nhu là vẻ thiết tha và kích động thì anh nắm lấy tay bà ta "Mẹ, mẹ xứng đáng có được điều đó mà, không phải ư?"
Năm đó khởi đầu là hỗn loạn, kết thúc là bỏ rơi, cuối cùng là thờ ơ lạnh lùng.
Cả đời này của Đường Tử Nhu gần như bị hủy hoại tɾong tay Hiên Viên Diệụ
Yêu cầu ông ta xin lỗi Đường Tử Nhu cũng có gì đáng nói đâu?
Đường Tử Nhu cắn môi, không nói thành lời.
Những đau khổ đó, những xót xa đó chỉ có mình bà ta hiểụ Một lời xin lỗi thì có cứu vãn được điều gì đâu?
Nhưng lời xin lỗi này lại do con trai bà ta yêu cầụ
Chuyện này chứng minh điều gì?
"Diệc Sâm, Diệc Sâm." Đường Tử Nhu vươn tay ra, siết chặt lấy tay con trai mình, chặt đến nỗi khiến rượu tɾong tay Đường Diệc Sâm sánh hết ra ngoài.
Đường Tử Nhu không thèm để ý "Diệc Sâm, con có trách mẹ không? Trong lòng con có trách mẹ không? Con giận mẹ lắm đúng không?"
"Diệc Sâm, con có trách mẹ không?"
Đường Tử Nhu hỏi chuyện này thì cũng không thể trách được, bởi bà ta thật sự không xác định được và cũng cảm thấy thấp thỏm không yên.
Bà ta không phải một người mẹ tốt, không chú ý đứa con trai này của mình quá nhiềụ
Bây giờ con trai trưởng thành rồi, không cần tình thương của mẹ nữa nên dù bà ta muốn bù đắp thì cũng không biết phải bù đắp như thế nào cho phải.
"Mẹ, mẹ đang nói gì vậy?" Đường Diệc Sâm không muốn nhìn thấy bộ dạng này của mẹ mình "Sao con lại trách mẹ được?”
"Nhưng, nhưng mà mẹ..." Điều khiến Đường Tử Nhu vui nhất không phải là chuyện Hiên Viên Diệu xin lỗi mình, cũng không phải chuyện Hiên Viên Diệu chịu thừa nhận thân phận của mình mà là tɾong lòng Đường Diệc Sâm vẫn còn có bà ta.


⬅ Trước Tiếp ➡