Lúc Phí Nam Thành nhìn thấy tin nhắn wechat của Trần Tử Phàm, trong lòng còn nở nụ cười gằn.
Tuy anh có mấy phần áy náy với cô, nhưng cô phản kích anh mấy câu, vẫn khiến anh cảm thấy tức giận.
Anh sao có thể chủ động?
Nhưng hết lần này đến lần khác, một đêm kia anh uống say, cái gì cũng không nhớ.
Phí Nam Thành cảm thấy để cho cô ở trong trường học ăn chút thiệt thòi cũng tốt, tránh cho sau này cô ăn nói lung tung.
Nhưng lúc tùy ý ấn vào video Trần Tử Phàm gửi, tròng mắt anh co rút lại.
Trong video, cô gái bị người ta kéo tóc, không có chút năng lực phản kháng nào, bị kéo về hướng nhà vệ sinh, Trần Tử Phàm quay chụp, đúng lúc cô gái nhìn lại.
Một đôi mắt bình tĩnh nhìn qua camera, khiến tim Phí Nam Thành nhảy lên một cái.
Phòng vệ sinh…Người bị bắt đến đó, có thể có kết quả tốt gì?
Phí Nam Thành bỗng nhiên đứng lên, hai ba bước chạy đến cửa.
Thư ký nhìn thấy anh, đứng lên hỏi thăm “Tổng giám đốc Phí, anh có gì dặn dò?”
Phí Nam Thành dừng bước.
Người quái dị kia bị thương thì liên quan gì đến anh, nhưng ánh mắt trong video hoàn toàn giống với cô gái của anh năm đó, khiến anh đột nhiên không thể phân biệt người bị bắt nạt là ai…
Quỷ thần xui khiến, anh phân phó “Chuẩn bị xe qua đại học Hoa Hạ.”
……..
Phòng vệ sinh trong trường.
“Ầm ”
Nhìn thấy mấy người này đi vào, những nữ sinh còn ở trong phòng vệ sinh đều bị dọa chạy, mấy em gái lưu manh lần lượt mở từng buồng vệ sinh, sau khi xác định không còn ai, lúc này mới khóa cửa, hung ác nói “Đưa thẻ ngân hàng ra ”
Thẩm Vu Quy xoa da đầu có chút đau của mình, nghe thấy bọn họ nói thế, cô bừng tỉnh đại ngộ, chậm rãi đứng thẳng người, bỗng xoay cổ, khóe môi cô còn nở nụ cười quỷ dị, giọng nói lạnh lẽo “Thì ra là Thẩm Chỉ Lan bảo các cô đến ”
Đám người này sững sờ.
Không biết vì sao, bọn họ cảm thấy người quái dị trước mặt giống như đổi thành người khác.
Thậm chí vết bớt trên mặt cô còn mang cảm giác yêu dị, ánh mắt kia tà khí lại mị hoặc.
Em gái lưu manh nuốt nước bọt, vô thức lắp bắp “Là ai không quan trọng Quan trọng là cô đắc tội với chúng tôi Hôm nay chúng tôi muốn tính sổ với cô ”
Thẩm Vu Quy xoay cổ tay “Hiện tại, hình như nơi này không có ai? Như vậy…Chúng ta liền tính toán sổ sách đi ”
…………..
Vợ kịch nhỏ
Ngày nào đó, lúc Phí tiên sinh cầu hôn Hạnh Phúc nửa đời sau của anh liền nhờ vào em
Thẩm Vu Quy Người nào đó nói kiếp sau mới có thể cùng em đính hôn, cho nên, có phải anh nói nhiều hơn một chữ.
Phí tiên sinh…
Vậy cậu cứ tiếp tục gọi đi
Thấy nhóm nữ lưu manh kéo người quái dị vào trong phòng vệ sinh, các bạn học đều lo lắng.
Cho dù Thẩm Từ Tâm có là con riêng, mọi người cũng không đồng ý với bạo lực học đường.
Nhưng mấy nữ lưu manh này không dễ chọc, các bạn học cũng không dám báo cảnh sát hay thầy cô, sợ rước họa vào thân nên chỉ có thể đứng ngoài phòng vệ sinh vây xem, lo lắng thay người bên trong.
“Ầm ”
Bỗng nhiên một âm thanh kịch liệt vang lên.
Mọi người giật nảy mình, người run lên, động tĩnh lớn như thế, lại nghĩ đến thân thể yếu đuối của Thẩm Từ Tâm….Chỉ sợ lần này phải nằm xuống.
Cuối cùng Trương Thiên Thiên cũng tránh thoát khỏi hai người trông giữ mình, xông tới cửa, cô ấy dùng sức đập cửa vào phòng vệ sinh, kêu lên “Nơi này là trường học Các người làm gì Từ Tâm, mở cửa ”
“Bịch bịch bịch ”
Lại là một trận tiếng lốp bốp truyền tới khiến Trương Thiên Thiên hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch.
Vành mắt cô ấy đỏ lên, gần như có thể tưởng tượng lúc Thẩm Từ Tâm đi ra sẽ có thảm trạng nào
Cô ấy cầm di động lên muốn gọi điện thoại lại bị hai người canh chừng xông đến giữ tay.
Trương Thiên Thiên khóc lóc “Huhu, tôi không báo cảnh sát, nhưng van các người cho tôi gọi xe cấp cứu đi, tôi sợ Thẩm Từ Tâm sẽ xảy ra chuyện ”
Hai nữ lưu manh liếc nhau, lại nhìn về phía cửa phòng vệ sinh.
Động tĩnh lần này lớn hơn nhiều lần trước, sẽ không đến mức chết người chứ?
Trần Tử Phàm cũng nghe thấy động tĩnh bên trong, anh ta nhíu mày, nghe thấy Trương Thiên Thiên nói, cũng không nhịn được mở miệng “Các cô để cho cậu ta gọi 120 đi, náo chết người, các cô cũng không gánh nổi.”
Hai nữ lưu manh vốn do dự, lúc này nghe thấy Trần Tử Phàm nói thế, lập tức buông lỏng tay Trương Thiên Thiên.
Tay Trương Thiên Thiên run lên, đang muốn gọi điện thoại…
“Cạch” cửa mở.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều an tĩnh lại, ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa, ngay cả Trần Tử Phàm cũng nín thở, đối với chuyện vừa rồi không đi cứu người, có chút bực bội.
Sau đó, trước cái nhìn soi mói của mọi người, một bóng người gầy yếu đi ra.
Tóc Thẩm Vu Quy có chút lộn xộn, trên trán còn có mồ hôi, ngẩng đầu lên nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của Trương Thiên Thiên đang kinh ngạc nhìn mình, cô có chút sững sờ, hỏi “Cậu đang làm gì?”
Mắt Trương Thiên Thiên trừng lớn, thậm chí nước mắt vẫn còn đang chảy, nghe thấy Thẩm Vu Quy hỏi, vô thức nói “Mình gọi xe cấp cứụ”
Xe cấp cứu?
Thẩm Vu Quy nghĩ lại một chút, vừa rồi hình như cô ra tay hơi nặng.