……………..
Phí Nam Thành cảm thấy mình nhất định là điên rồi.
Gọi điện cho thầy chủ nhiệm còn không tính, anh vậy mà còn tự mình đến nơi này.
Càng đáng sợ hơn chính là, anh rõ ràng ý thức được hành động này không thỏa đáng nhưng lúc xe đi vào cổng đại học Hoa Hạ, anh vậy mà không dừng lại.
Trong đầu anh luôn xuất hiện ánh mắt kia…Bình tĩnh, đạm mạc, giống như Tiểu Ô sáu năm trước
Khi đó mặt mũi cô bầm dập, tuy đã thay quần áo nhưng vẫn chật vật như thế.
Sau đó dưới sự ép hỏi của anh, cô mới nói thật.
Đi du học ở nước ngoài, Hoa kiều thường bị khinh thường, có không ít người bị bạo lực học đường.
Nhưng khi đó, anh không có xúc động qua trường học giúp cô lấy lại công đạo mà chính là nói với cô “Dưới một số tình huống, phải lấy bạo chế bạo.”
Anh không thể lúc nào cũng ở cạnh cô, chỉ có chính cô trở nên cường đại mới có thể không bị bắt nạt.
Thiếu nữ 16 tuổi cứ thể đi theo anh bắt đầu luyện võ, cô yếu ớt không nghe lại, rất khó dạy, sau đó….Sau đó cô còn chưa có xuất sư, họ liền tách ra.
Sau này trong đêm, anh vô số lần mơ thấy cô gái của anh bị một đám sinh viên mang đi, bị bạo lực học đường, nhưng anh lại chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy, bất lực.
Két
Tiếng thắng xe chói tai vang lên, cắt ngang hồi ức của anh.
Trợ lý nhắc nhở “Tổng giám đốc Phí, chúng ta đã đều tòa nhà dạy học xảy ra chuyện, nhưng anh yên tâm, chúng ta gọi cho thầy chủ nhiệm rất kịp thời, Thẩm tiểu thư hẳn là sẽ không…”
Anh ta còn chưa có nói xong, cửa xe đã bị mở ra, Phí Nam Thành nhanh chóng đi lên lầụ
Anh có chút lo lắng xác định tình hình vết thương của cô, giống như thấy được cô an toàn, anh mới có thể chắc chắn, sau khi Tiểu Ô rời khỏi anh, cũng rất an toàn…
…………..
Thẩm Vu Quy có chút thất thần.
Năm đó người kia nói cho cô, phải lấy bạo chế bạo.
Ngay từ đầu cô cũng không nghe lời, chỉ muốn anh giúp cô ra mặt giáo huấn đám người kia, thế nhưng từ khi anh biến mất khỏi cuộc sống của cô, cô mới phát hiện, không ai có thể đáng tin.
Cô khổ luyện học võ thuật, đánh khắp trường học không đối thủ, không còn có người dám chọc cô nữa.
Cánh tay bỗng nhiên bị va vào, Thẩm Vu Quy lấy lại tinh thần, chỉ thấy Trương Thiên Thiên hưng phấn chỉ ra ngoài cửa sổ “Mau nhìn, soái ca ”
Thẩm Vu Quy nghiêng đầu nhìn theo.
Anh ấy xấu hổ
Vì đang trong giờ học, cho nên hành lang không có ai.
Người đàn ông đi tới, anh mặc một bộ âu phục màu đen, cả người đều là hơi thở vương giả, ngũ quan tuấn mĩ, tinh xảo, cho dù ở đâu cũng đều là tiêu điểm, cho nên bị các sinh viên chú ý tới cũng chẳng có gì.
Nhưng sau khi Thẩm Vu Quy nhìn thật anh liền bị dọa cúi thấp đầu, cầm một quyển sách thật to che mặt, hận không thể biến thành không khí.
Cô khẩn trương cắn ngón tay.
Ở trong thang máy, cô chỉ hơi phản kích mấy câu, tên gia hỏa này lại đến trong trường học?
Đường đường là tổng giám đốc tập đoàn Phí thị, sẽ không rảnh đến mức này chứ?
Thẩm Vu Quy rất khẩn trương, đừng nhìn cô có thể đối mặt với bảy nữ lưu manh dễ dàng như thế, nhưng chỉ có cô tự mình biết, đó cũng chỉ là khoa chân múa tay.
Cô lặng lẽ dịch sách, mắt phượng nhìn ra ngoài, thiếu chút nữa đã kêu thành tiếng.
Cô và Trương Thiên Thiên ngồi ở cửa sổ gần cuối lớp, lúc này nhìn qua đã thấy Phí Nam Thành không biết từ lúc nào đã đứng ở bên ngoài lớp, chỉ cách cô một tấm cửa thủy tinh trong suốt.
Ánh mắt hai người ở trong không trung va vào nhaụ
Ánh mắt anh giống như vũ trụ mênh mông, trong con ngươi có ánh sáng lóe lên, giống như vui vẻ, giống như phiền muộn…Vẻ mặt anh vẫn không có biểu tình gì, khiến cho người ta không biết anh vui hay buồn.
Dáng vẻ này của anh dọa đến Thẩm Vu Quy lập tức cúi đầu, giả bộ như không thấy anh.
Phí Nam Thành…
Thẩm Vu Quy sống chết không chịu ngẩng đầu lên.
Cô chắc chắn Phí Nam Thành sĩ diện sẽ không xông vào kéo cô
Lúc mọi người đang đoán xem soái ca tìm ai, Trần Tử Phàm hưng phấn đứng lên “Thưa thầy, anh họ đến tìm em ”
Nói một tiếng với giảng viên, anh ta liền xông ra ngoài phòng học.
Thẩm Vu Quy…
Thẩm Vu Quy không dám nhìn ra ngoài, cô dứt khoát cầm điện thoại di động, mở camera, sau đó từ trong di động nhìn thấy Trần Tử Phàm và Phí Nam Thành không biết nói gì, sau đó hai người xuống lầụ
Cô vỗ ngực mình.
Xem ra Phí Nam Thành không phải đến tìm cô..
5 giờ, tan học.
Thẩm Vu Quy cúi đầu đi ra ngoài, cô sợ đụng vào Phí Nam Thành, thật vất vả mới ra khỏi cổng đại học, sau lưng lại vang lên một giọng nói “Thẩm Từ Tâm.”
Thẩm Vu Quy quay đầu nhìn thấy Thẩm Chỉ Lan với sắc mặt âm trầm đi tới, cô ta nhỏ giọng nói “Chị đi theo tôi.”
Sau đó liền đi thẳng vào trong ngõ.
Thẩm Vu Quy nhìn xung quanh, bây giờ là lúc tan học, các sinh viên đều đi ăn, trước mặt mọi người cô cũng không sợ Thẩm Chỉ Lan giở trò quỷ, cô liền đi theo, muốn xem Thẩm Chỉ Lan nói gì.
Hai người đi vào trong góc, Thẩm Chỉ Lan cũng không ngụy trang như lúc ở trước mặt mọi người, lạnh lùng ép hỏi “Chị nói thật cho tôi, Phí tiên sinh có phải căn bản không thích chị hay không ”
Thẩm Vu Quy cúi đầu, tóc che lại, ánh mắt cô thoáng qua sự trào phúng, nhưng vẫn yếu ớt trả lời “Phí tiên sinh rất thích tôi, nếu không cũng không vào mùng 1 và 15 đón tôi qua, còn liên tiếp hai đêm…”
Cô làm ra dáng vẻ ngượng ngùng làm cho người ta có suy nghĩ kỳ quái.