Cô cười lạnh một chút, đang muốn nói chuyện, Trần Tử Phàm nằm sấp bên cạnh còn chưa ngủ, lại bỗng dưng trực tiếp ngồi dậy "Nằm tào "
Anh ta đá một phát thật mạnh lên ghế, phát ra một tiếng "ầm", dọa toàn bộ bạn học giật mình.
Mọi người ào ào nhìn qua, chỉ thấy Trần Tử Phàm quay đầu, bước đi đến, anh ta đứng ở trước mặt Thẩm Vu Quy, hai tay chống lên bàn, trực tiếp nhìn cô, trong đôi mắt anh ta tản ra lửa giận "Mắt gấu mèo, cô còn có xấu hổ hay không?"
"Sao, hôm nay không nhường chỗ, là vì ngày hôm qua cha cô ngủ ở nhà cô, cảm thấy bản thân nắm chắc khí thế rồi đúng không? Nói cho cô biết, có Trần Tử Phàm tôi ở đây, cô cũng đừng mong ngồi ở chỗ chính giữa Bây giờ, một là cô cút ra ngoài cho tôi, hoặc là trở lại góc xó của cô ngồi cho tôi, đừng đạp mã đi ra mất mặt xấu hổ "
Trần Tử Phàm trước mặt, rõ ràng nén giận, ngay sau đó lại như bùng nổ. Anh ta không hổ là giáo phách, hơi thở quanh thân thô bạo, làm cho tấ cả mọi người trong phòng học sợ tới mức không dám nói lời nào.
Tầm mắt Thẩm Vu Quy, dạo qua một vòng ở trên mặt anh ta, lại nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan.
Liên hệ chuyện mấy ngày nay lại một lần nữa, lại nghĩ đến lần đầu tiên gặp anh ta, cái câu "ghét nhất con gái riêng" của anh ta...
Cuối cùng cô cũng hiểu dụng ý Thẩm Chỉ Lan bỗng nhiên đi đến yếu thế nói những lời này, dĩ nhiên là vì chọc giận Trần Tử Phàm
Hẳn gia đình Trần Tử Phàm cũng tồn tại loại vấn đề này, cho nên annh ta luôn luôn phản cảm con gái riêng, luôn luôn trợ giúp Thẩm Chỉ Lan ăn hiếp chị, nối giáp cho giặc
Thẩm Vu Quy nắm lấy nắm tay, ánh mắt ám trầm.
Cô còn chưa hành động gì, bỗng dưng Trương Thiên Thiên lại che ở giữa cô và Trần Tử Phàm, thân hình nho nhỏ không ngừng run run, rõ ràng sợ hãi "Cậu, cậu muốn làm gì? Trần Tử Phàm, đừng tưởng rằng trong nhà cậu có tiền, có thể muốn làm gì thì làm Nếu cậu dám đánh bạn học, là trái với nội quy trường học "
Trần Tử Phàm cười lạnh "Cút, đồngu ngốc Làm bạn với một đứa con gái riêng như vậy, tôi thấy cô cũng không phải thứ tốt gì Đừng ép tôi ra tay đánh cô Ở trong từ điển của tôi, không có quy củ không đánh phụ nữ "
Anh ta nói xong, vung nắm đấm, Trương Thiên Thiên sợ tới mức lập tức rụt đầụ
Nắm đấm của anh ta xẹt qua bên tai Trương Thiên Thiên, sức gió khiến vài sợi tóc của cô ấy bay lên.
Trương Thiên Thiên sợ tới mức vành mắt đều đỏ, lại vẫn chắn ở trước mặt Thẩm Vu Quy không nhúc nhích, ngay lúc cô ấy cảm thấy bản thân sắp không chịu nổi lửa giận của Trần Tử Phàm, một bàn tay, bỗng nhiên túm chặt cánh tay của cô ấy.
Cô ấy cúi đầu, nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm Vu Quy.
Lòng Trương Thiên Thiên, ổn định lại.
Thẩm Vu Quy vỗ vỗ tay cô ấy như trấn an, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cô ngẩng đầu luôn luôn bắt chước chị cúi xuống.
Cho đến giờ phút này, mọi người mới phát hiện, Thẩm Vu Quy rất cao, cao hơn Trương Thiên Thiên nửa cái đầụ
Trần Tử Phàm vốn không tính ra tay, dù sao chuyện đánh phụ nữ này cũng rất mất mặt. Hơn nữa...cho dù mắt gấu mèo có như thế nào, Trương Thiên Thiên vẫn không rời không bỏ cô, về điểm này, anh ta vẫn thật thưởng thức Trương Thiên Thiên.
Cho nên, anh ta nhìn về phía Thẩm Vu Quy, đang muốn phát hỏa với cô, chợt nghe thấy cô từ từ mở miệng "Anh nói, bạn của con gái riêng, cũng không phải là thứ tốt?"
Chị nói bậy bạ gì vậy
Trần Tử Phàm sửng sốt, ánh mắt nhìn về phía Trương Thiên Thiên, thấy vành mắt của cô ấy đã đỏ bừng dáng vẻ như cố kìm cho nước mắt không rơi xuống, trong lòng anh ta bỗng có chút phiền muộn, hắn mở miệng "Đúng vậy Vật họp theo loài, nhân dĩ quần phân, ý nói đúng như vậy."
Thẩm Vu Quy cũng không nóng nảy, cô nhìn Thẩm Chỉ Lan "Vậy Thẩm Chỉ Lan là bạn cậu đúng không?"
Trần Tử Phàm không hề do dự trả lời "Tất nhiên rồi."
Thẩm Vu Quy lại nghiêng đầu thương hại nhìn Trần Tử Phàm như nhìn một kẻ ngốc, giọng nói mềm mại tò mò hỏi "Vậy tại sao cậu lại tự mắng bản thân?"
Khóe mắt Trần Tử Phàm giật giật.
Ý cô là gì? Sao anh ta lại không hiểu những lời này?
Thẩm Chỉ Lan đang xem trò vui bỗng hoảng sợ ngây người.
Trần Tử Phàm đang định lên tiếng, cô ta run sợ bước lên "Anh Tử Phàm, bỏ đi."
Trần Tử Phàm lại không muốn bỏ qua, anh ta tức giận nhìn chằm chằm Thẩm Vu Quy "Cậu mà cũng dám mắng tôi à? Hay là gần đây cậu thấy tôi không chấp nhất cậu nên cậu được nước làm tới?"
Thẩm Vu Quy híp mắt cười nhìn anh ta, đang định mở miệng thì Thẩm Chỉ Lan đột nhiên bước tới kéo cánh tay của cô, nhắc nhở "Chị à. chuyện trong nhà cũng không nên cãi qua cãi lại ở trường học, ảnh hưởng không tốt."
Thẩm Vu Quy nghe lời gật gật đầụ
Thẩm Chỉ Lan thở phào nhẹ nhõm, sau đó chợt nghe cô khéo léo nói "Đúng vậy, chuyện cô là con gái riêng tôi sẽ không nói ra cho mọi người biết."
Thẩm Chỉ Lan ...
"Xôn xao "
Câu nói này giống như một quả lựu đạn đập vào trong lớp làm tất cả bạn học trong lớp trong nháy mắt nổ tung.
"Cậu ấy vừa mới nói gì? tôi có nghe nhầm không?"
"Mắt gấu trúc không phải con gái riêng? Thẩm Chỉ Lan mới là con gái riêng?"
"Không thể nào Nếu vậy sao hơn ba năm nay cũng không giải thích chứ? Bây giờ lại nói ra chắc do nghẹn quá thôi."
"Ngược lại nhìn cách bọn họ ăn mặc đi, con gái riêng sao lại mặc đồ sạch sẽ xinh đẹp như vậy? Con gái riêng thì phải giống với mắt gấu trúc mới đúng, nghèo khổ kiếm sống vậy chứ."
"Nhất định là hôm nay lỗ tai có vấn đề Nghe được câu chuyện buồn cười như vậy, cười chết mất."
"..."
Giống với Thẩm Vu Quy đã nghĩ, không ai tin những gì cô nói.
Thẩm Chỉ Lan mới đầu sợ hãi trợn tròn hai mắt nhìn Thẩm Vu Quy một cách không thể tin. Dù thế nào thì cô ta cũng không ngờ tới con nhỏ xấu xí này lại nói ra như vậy.
Nhưng nghe mọi người nói vậy cô ta lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, vội nhìn về phía Tử Phàm, thấy dáng vẻ cau mày của hắn thì tiến lên gây khó dễ Thẩm Vu Quy "Chị nói bậy bạ gì vậy "
Lưu Linh cũng tỉnh táo lại, bước tới gần cô, khinh thường nói "Đồ xấu xí nhà cô sao có thể đổi trắng thay đen như vậy? Vì một chỗ ngồi mà da mặt cũng không cần luôn Dám nói Chỉ Lan là con gái riêng? Nói cho cậu biết nếu đầu óc có vấn đề thì đi chữa đi."
Cô ta khinh thường nhìn Thẩm Vu Quy, vẻ mặt không tin.
Trương thiên Thiên nghe thấy lời nói khó nghe này thì tức giận nói "Chúng ta chỉ mới tranh luận mà thôi, cậu công kích người khcas như vậy làm gì? Người trong cuộc đều đang ở đây, ai là con gái riêng, ai là tiểu thư chân chính thì chỉ cần hỏi các cậu ấy thì biết thôi."
Vừa nói xong mọi người đều nhìn về phía Thẩm Chỉ Lan.
Vành mắt Thẩm Chỉ Lan đỏ lên, cúi thấp đầu, ra vẻ tủi thân khóc lóc " Chị, sao chị có thể nói em như vậy... huhụ.."
Cô ta không trả lời vấn đề mà lại tỏ vè như vậy làm cho mọi người hiểu lầm là Thẩm Vu Quy đang nói dối.
Thẩm Vu Quy thấy cô ta giả vờ giả vịt thì khóe môi lại cong lên.