Hơn nữa hôm trước Thẩm Vu Quy trong lúc lơ đãng đã liếc xem được vài phần, nhận ra rằng Trần Tử Phàm rất sáng tạo, chỉ cần tối ưu hóa thành công thì sẽ giành được hạng nhất năm nay.
Thẩm Chỉ Lan muốn bám lấy vinh dự này cũng chẳng có gì lạ, nhìn Trần Tử Phàm có vẻ mềm lòng.
Thẩm Vu Quy vừa nhìn họ vừa đi về phía trước, trong chốc lát không chú ý đã đụng trúng một người trước mặt.
Điện thoại di động trân tay trực tiếp hiện lên màn ảnh tin tức trúng thưởng.
Cô liếc nhìn điện thoại di động, dừng lại
Cô Vậy Mà Trúng Thưởng Rồi
Tuy là trúng chỉ 500, nhưng mà
Đối với một người đặc biệt xui xẻo từ nhỏ như Thẩm Vu Quy thì đây tuyệt đối là một chuyện vui rất lớn.
Cô vui đến nỗi ngón tay run rẩy, sau đó mới nhìn vào người mình mới va phải, vội ngẩng đầu lên "Này... Phí tiên sinh?"
Người đàn ông trước mặt mặc một bộ tây trang màu đen, vóc người cao thẳng, chắn ánh mặt trời sau lưng, mặc dù chỉ là đang đứng trong trường nhưng cũng chói mắt chẳng khác gì đang đứng trên sân khấu chính là Phí Nam Thành.
Hạng mục mới ở đại học Hoa Hạ này anh rất xem trọng cho nên tự mình đến thị sát. Hơn nữa bị người ta lừa hẳn ba năm, tâm trạng của tên tiểu tử thối kia chắc chắn không tốt nên anh có hẹn ăn cơm trưa với Trần Tử Phàm nên anh vào trường.
Thật không ngờ tới nhìn thấy cảnh Trần Tử Phàm đang lôi lôi kéo kéo với một cô gái, Phí Nam Thành thấy thú vị nên nhìn lâu một chút, không nghĩ tới lại bài người khác va phải.
Anh nhíu mày nhìn cô gái vừa va phải mình, cho dù đang cúi đầu thì anh vẫn nhận ra đó là "Người quái dị".
Trong lòng anh không nhịn được lạnh đi, cô gái này chắc chắn là nhìn thấy mình nên cố ý va vào. Nghĩ đến lời thề son sắt muốn theo đuổi anh của cô ... Đây rõ ràng là thủ đoạn nhỏ của cô.
Anh ta đang định châm chọc vài câu, cô gái chợt ngẩng đầu lên.
Cô giống như đang cố nén vui mừng, mặt mày cong cong, trong đôi mắt ánh lên vẻ vui mừng như điên, vẻ mặt này rõ ràng không hề giả vờ.
Phí Nam Thành thấy vẻ mặt này của cô thì lời chưa ra khỏi miệng dĩ nhiên cũng không nói ra được.
Lúc đầu cảm thấy cô chỉ thuận miệng nói câu thích kia, đều là giả.
Nhưng mà chỉ nhìn thấy mình mà cô lại vui vẻ như vậy ư?
Mặt anh lạnh như băng, nhàn nhạt "Ừ" một cái.
Cô cũng không tỏ vẻ thất vọng, chỉ khéo léo bước qua bên cạnh, cẩn thận vòng qua người anh, sau đó chạy mất.
Mắt Phía Nam Thành không nhịn được nhìn theo cô. Nhìn cô nhún một cái, tâm trạng vui vẻ đều bộc lộ ra ngoài, hơn nauwx khi cô đi đủ xa rồi bỗng nhiên dừng lại, vui vẻ nhảy lên quơ ta múa chân, Phí Nam Thanh bật cười.
Anh chỉ mới lên tiếng chào thôi mà đã vui vẻ đến mức này?
Thật là không ra gì.
"Yeah "
Thẩm Vu Quy vui đến không nhịn nổi, rời khỏi Phí Nam Thành một đoạn đủ xa thì cô cũng không nhịn nổi nữa uốn mông nhảy tưng lên, múa một vài điệụ
Đây là lần thứ hai chỉ trong mấy ngày cô trúng giải.
Điều này nói lên cái gì?
Đổi vận
Cô sắp đổi vận
Cô cầm điện thoại lên hôn một cái lên màn hình di động.
Vừa bỏ điện thoại xuống thì có người gọi lớn "Bạn học, Tiểu Tâm
Vừa nói đổi vận cơ mà
Thẩm Vu Quy ngốc nghếch quay đầu, thì thấy một vật đen thui thùi lùi từ trên trời rớt xuống
"Ầm "
Thẩm Vu Quy bị một trái bóng đập ngay vào sau gáy.
"Rầm "
Cô ngã nhào về phía trước, nằm rạp xuống đất.
Một lát sau cô chống hai tay trên mặt đất, ngẩng đầu lên.
Mặt không bị thương, trên người cũng không bị sao, bởi vì gặp quá nhiều chuyện xui xẻo nên cô đã có thói quen bảo vệ mình.
Nhưng mà
Thẩm Vu Quy khóc không ra nước mắt.
Vừa nói là đổi vận xong cơ mà.
Thẩm Vu Quy bò dậy khỏi mặt đất, ủ rũ đi về phía kí túc xá.
Phí Nam Thành ở cách đó không xa nhìn thấy tất cả, khóe miệng kéo lên.
Nhìn kiểu té của cô thì người bình thường đều phải bị thương đến gân cốt, nhưng cô lại ngược lại, biết cách giảm bớt áp lực, ít nhất lúc ngã xuống cũng biết cách bảo vệ bản thân.
Phí Nam Thành nhìn điệu bộ của cô lại không nhịn được nghĩ tới Tiểu Ô năm đó.
Anh dạy võ cho cô, cô làm nũng không chịu học, sau đó anh nghĩ cách giảm bớt áp lực cho cô, chỉ dạy cô lúc bị đánh thì phải làm sao để bản vệ bản thân.
Tiếc là Tiểu Ô quá ngốc, học không được.
Người quái dị này lại sử dụng rất đúng.
Anh dời tầm mắt lại, nhìn về phía vườn hoa bên kia.
Trần Tử Phàm nhìn thấy anh nên sốt ruột bước tới, nhưng Thẩm Chỉ Lan lại kéo cánh tay của anh lại, khóc sướt mướt không buông tay.
Trần Tử Phàm nói "Để tôi suy nghĩ một buổi Chiều nay tôi cho cô câu trả lời."