⬅ Trước Tiếp ➡

Một lúc sau cũng đến nơi, chiếc xe đậu trước một toà nhà cao tầng. Không cần nói thì cũng biết, đây vốn là nơi hẹn hò của Vĩ Thành và Thiên Kỳ.
Trước khi đi, cô cũng không quen nói lời chào với Ninh Hinh “ Cảm ơn cô vì đã đưa tôi về... Tôi đi nhé, tạm biệt ”.
“ Tạm biệt cô Lý Thiên Kỳ ”, Ninh Hinh khẽ cười chào lại.
Chiếc xe rời đi, Thiên Kỳ tay xách túi đồ nhìn theo vài giây rồi mới đi vào nhà.
Điện thoại của Ninh Hinh reo lên, cô mò mẫm xác định mặt đúng của điện thoại rồi nhấc máy “ Alô ”.
Đầu dây bên kia là tiếng của người chồng “ Anh muốn nói với em rằng tối nay anh tăng ca, sẽ về rất muộn, em cứ ngủ trước đi nhé”.
Cô với vẻ mặt đầy lo lắng dặn dò “ Anh nhớ ăn uống đầy đủ, đừng làm quá sức”.
“ Ừm... Anh hiểu rồi”, nói xong anh cúp máy.
Ninh Hinh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt thả lỏng cơ thể. Có lẽ vì cô vẫn còn chóng mặt nên muốn chợp mắt một chút.
....
Trong căn hộ rộng rãi, Thiên Kỳ đang ở trong bếp chăm chỉ vừa học công thức nấu ăn trên mạng vừa bắt tay vào làm.
Nhìn các nguyên liệu trên bàn bếp thì có vẻ như cô sẽ nấu món mỳ ý.
Tiếng ‘tít’ ở ngoài vang lên và sau đó là cánh cửa được mở ra. Vĩ Thành bước vào cởi áo khoác vest ra đặt trên ghế sofa phòng khách.
“ Hôm nay anh đi làm có mệt lắm không?”, Thiên Kỳ với giọng ngọt ngào hỏi thăm.
Anh đi đến ôm chầm lấy cô từ phía sau trả lời “ Cũng có hơi mệt”.
“ Em sắp nấu xong rồi, khoảng 5’ nữa, anh đi rửa tay đi”.
“ Ừm”, anh hôn lên má cô một cái rồi mới đi.
Bữa tối đã sẵn sàng, trên bàn là hai đĩa mỳ Spaghetti cùng với hai ly rượu vang đỏ. Cô nhìn anh ăn miếng đầu tiên mà tò mò “ Ngon không anh?”
Anh nhếch mày, gật đầu nhẹ rồi tiếp tục nhai thức ăn trong miệng.
Thiên Kỳ nhớ đến chuyện hồi chiều nên kể cho anh nghe “ Đúng rồi, chiều nay em gặp một cô gái, mắt của cô ấy không nhìn thấy... Em thấy đáng thương nên giúp đỡ, sau đó cô ấy đã đưa em về”.
Vĩ Thành nhìn đôi mắt buồn bã của cô hỏi han “ Em đã làm một việc tốt mà, có chuyện gì xảy ra sao?”
Cô cười buồn nhìn xuống đĩa ăn đáp “ Không phải... Chỉ là em cảm thấy rất tiếc cho cô ấy. Một người xinh đẹp như vậy mà ông trời lại nỡ lòng cướp đi đôi mắt ấy, thật là bất công phải không anh?”
“ Bất công? Cuộc sống này vốn dĩ là vậy mà em”, anh múc một nĩa mỳ đưa trước miệng cô “ Muốn chiến đấu giành lại sự công bằng thì trước tiên em phải ăn no đã”.
Cô mở miệng ra ăn nĩa mỳ, trong lòng dần dần trở nên vui hơn.
============================================================
Sau khi ăn uống, cả hai cùng nhau dọn rửa sạch sẽ.
“ Anh đi tắm trước đi, còn lại cứ để em làm”, cô vừa xả bọt xà bông vừa nói với anh.
Bàn tay vòng qua trước eo nhẹ nhàng siết chặt lấy cô, tay còn lại chạm vào đùi vuốt ve. Hơi thở từng đợt từng đợt phà vào bên cổ khiến cô nhột và bắt đầu có cảm giác.
Anh nhìn gương mặt mê man của cô mà cười khẩy “ Tôi rất thích dáng vẻ nhạy cảm của em như thế này... Thật không thể chịu được mà muốn ăn tươi nuốt sống”.
Cô quay người lại, đưa bàn tay lên trước ngực có vẻ phản kháng “ Hà tổng Anh đừng đùa nữa, anh vào tắm trước cho khoẻ đi”.


⬅ Trước Tiếp ➡