Chương 18
“ Hà Vĩ Thành tôi nói cho cậu biết, chuyện xấu xa cậu làm sau lưng Ninh Hinh tôi đều đã điều tra rất kỹ lưỡng. Có một người vợ hiền thục, hiểu chuyện, yêu thương chồng hết mực mà cậu lại làm loại chuyện này với em gái tôi. Nếu như nó biết được thì sẽ đau lòng đến như thế nào cậu đã từng nghĩ tới chưa?”
Vĩ Thành không phải là không nghĩ đến, một phần vì anh ích kỷ, một phần là anh vốn dĩ không có cảm giác thoải mái với Ninh Hinh.
Người anh đưa ra điều kiện “ Tôi cho cậu 1 tuần, hãy nhanh chóng chấm dứt với cô gái kia... Hãy kết thúc sớm để tất cả mọi thứ trở về theo đúng quỹ đạo của nó. Tôi sẽ giữ kín chuyện này với tất cả, đặc biệt là Ninh Hinh, đứa em gái đáng thương của tôi”.
Một lúc sau thì mọi người tập trung ở phòng khách dùng tráng miệng và uống trà. Ninh Hinh tò mò hỏi han “ Hai anh em nói chuyện gì mà lâu quá? Có phải là nói xấu em gì không?”
Hai người đàn ông nhìn nhau ẩn ý, Thanh Hải trả lời nhưng ánh mắt vẫn hướng về Vĩ Thành “ Em tốt như vậy ai mà nỡ nói xấu em cơ chứ. Tụi anh chỉ là... nói về công việc và những chuyện đùa linh ta linh tinh khác... Chỉ có như vậy”.
Ninh Hinh thở dài đáp “ Haizzz các anh suốt ngày chỉ có công việc thôi, về nhà thì phải cần nghỉ ngơi thư giãn, như vậy mới khoẻ mạnh được”.
Thanh Hải nhân cơ hội đưa ra ý kiến “ Hay là hai em đi du lịch ở đâu đó cho thoải mái đi... Ninh Hinh cứ ở nhà cũng rất ngột ngạt đúng không em?”
Anh đây là đang cố tình muốn siết chặt tình cảm hai vợ chồng, và để Vĩ Thành nhận ra lỗi lầm của mình. Chơi chiêu này, Thanh Hải thật là cao tay.
“ Vĩ Thành rất bận rộn, em không muốn làm ảnh hưởng đến công việc của anh ấy”, cô tỏ ra lo ngại.
Thấy vợ hiểu chuyện như vậy, với lại cũng đã lâu rồi cả hai chưa đi đâu chơi, phải kể từ khi tuần trăng mật sau đám cưới ấy chứ.
Anh nắm lấy tay cô nói “ Không sao đâu Ninh Hinh, để anh thu xếp công việc, sau đó chúng ta sẽ đi chơi”.
Nụ cười tươi rói trên môi, cô nắm chặt lấy tay anh vui mừng “ Thật sao anh? Em thật sự rất thích”.
Thanh Hải nhìn đứa em gái hạnh phúc mà trong lòng cũng yên tâm được phần nào.
....
Đêm đến, đã hơn 1h mà anh cứ trằn trọc không ngủ được. Trong đầu cứ suy nghĩ đến chuyện Thanh Hải nói, và Thiên Kỳ cứ mãi lẩn quẩn, anh rất nhớ cô người tình bé nhỏ này.
Anh không thể chịu được nữa mà ngồi dậy lấy chìa khoá xe, trước khi đi còn quay đầu nhìn Ninh Hinh với đôi mắt đượm buồn.
Một mạch anh lái xe đến thẳng toà chung cư, nơi mà Thiên Kỳ đang sinh sống. Đến nơi anh nhìn lên căn hộ và điện cho cô.
Ở trong phòng, Thiên Kỳ vẫn còn mệt nằm đắp chăn kín từ đầu đến chân. Nghe tiếng chuông điện thoại reo bên cạnh tủ đầu giường, cô với tay lấy và nhấc máy “ Alô Thiên Kỳ nghe ạ”.
Nghe giọng cô vừa dứt, anh chỉ nói đúng 3 từ “ Tôi nhớ em ”.
Một câu nói tuy ngắn ngủi nhưng lại chứa đựng những tâm tư tình cảm sâu sắc. Từ trước đến nay anh cũng vài lần nói thế này, nhưng lần này lại khiến cô bồi hồi không nguôi.
Thiên Kỳ ngồi dậy hỏi “ Anh đang ở đâu?”