Chương 30
Trong thâm tâm cô đang cảm thấy anh chỉ tìm cô để thoả mãn nhu cầu sinh lý, nào còn lý do gì khác nữa đâu chứ.
Cánh tay anh từ từ nới lỏng, nhìn cô ướt đẫm hàng mi mà anh cũng đau lòng. Không lẽ cả hai thật sự đã kết thúc rồi sao? Chính anh là người đã nói lời chia tay trước, nhưng tại sao giờ phút này lại lộ rõ vẻ hối tiếc.
Anh đang định dày vò cô hay thách thức bản thân đối đầu với dục vọng của chính mình.
Thiên Kỳ quay người lại lau đi những giọt nước mắt sắp tràn ra. Lúc này anh nhẹ nhàng vòng tay qua eo, ôm chầm lấy cô từ phía sau, cằm tựa lên bờ vai nhỏ nhắn.
“ Hà tổng Anh buông em r...”, cô chưa kịp nói hết lời thì anh đã nhỏ giọng vào tai.
“ Đừng ghét tôi mà Thiên Kỳ... Xin em”.
Đôi mắt của cô dần mở rộng, đây là lần đầu tiên anh cầu xin. Cô cảm nhận được từ những câu từ nói ra, nó xuất phát từ tận đáy lòng.
Anh nói tiếp, giọng vẫn nhỏ nhẹ “ Khoảng thời gian không có em ở bên cạnh, tôi cảm thấy rất khó chịụ.. Càng lúc tôi càng nhận ra rằng sự hiện diện của em trong cuộc sống của tôi vốn không thể thiếụ Lý Thiên Kỳ Tôi nhớ em nhiều lắm. Đừng né tránh tôi nữa có được không?”
Thiên Kỳ chầm chậm quay người lại, ngước mắt lên nhìn rồi đưa bàn tay chạm lấy khuôn mặt anh vuốt ve. Cô cũng không giấu giếm nỗi tâm tình “ Em cũng nhớ anh lắm”.
Ánh mắt cả hai trao cho nhau chứa đựng những cảm xúc nhớ thương, nó dâng trào, không thể kiểm soát.
Ngay lập tức hai cơ thể vồ vập lấy nhau, cơ môi và l.ư.ỡ.i hoạt động hết công suất.
Anh bế cô ngồi lên trên bàn tủ, cởi cúc quần và tuột xuống. Hai chân cô dang rộng để anh đứng ở giữa, tay thì câu lấy cổ, từng ngón tay luồn vào tóc ở sau gáy.
“ Em thật biết cách trêu đấy tiểu hư hỏng”, anh hôn lên hõm cổ cô rồi lướt xuống phía dưới.
Ở giữa phần mềm hai chân, anh sử dụng chiếc l.ư.ỡ.i thành thục càn quét.
============================================================
Đầu l.ưỡi chạm vào điểm nhạy cảm khiến Thiên Kỳ sung sướng mà giật bắn người. Cô ưỡn người ra sau, liên hồi phát ra tiếng rên “ Ưmh Ahh ”.
Anh đánh l.ưỡi liên tục vào điểm G, cô mơ hồ, cắn lấy môi dưới, tay thì chạm vào đầu anh.
“ Ưh Ưhh Ưư ”, có không nhịn được mà rên lên.
Nhanh sau đó, cô đã lên đến chín tầng mây, bên trong bắn ra một tia nước trong suốt, ướt hết cả áo anh.
Cô nhìn thành quả từ sự khoái lạc mà mắc cỡ “ Áo của anh... nó bị dính rồi. Ph... Phải làm sao đây?”
Anh nắm tay cô đưa lên vạt áo “ Giúp tôi cởi ra đi”.
Cô ngoan ngoãn nghe theo, từng cúc áo được nới ra để lộ cơ ngực và cơ bụng săn chắc. Dù đã nhiều lần nhìn thấy và chạm vào nhưng nó vẫn khiến cô thèm muốn.
Đến cúc áo cuối cùng, ánh mắt cô vô tình va chạm vào phía dưới. Đũng quần anh lúc này đã căng lên rồi, nó sừng sững như muốn xé toạc hàng dây tia.
Chắc anh khó chịu lắm, cô nhớ về lần trước anh đã chỉ cô cách yêu chiều cậu nhỏ. Những hình ảnh phóng khoáng đó cứ hiện về, cô muốn dùng cách này thêm một lần nữa.
Dường như Vĩ Thành đã nhìn thấu tâm tư của cô, nâng cằm cô lên yêu cầu “ Tôi biết em đang muốn làm gì... Tiểu hư hỏng ”.