⬅ Trước Tiếp ➡

Anh cố gạt bỏ những suy nghĩ đó nhưng càng lúc anh càng nghĩ đến nhiều hơn. Đối với anh mà nói, Thiên Kỳ xuất hiện không chỉ thoả mãn nhu cầu của anh mà còn mang lại cho anh một cảm giác hạnh phúc đến khó tả.
Còn với Ninh Hinh, dù anh mắc căn bệnh không thể có con nhưng cô vẫn không lạnh nhạt với anh. Cô là một người vợ tốt, yêu anh hết mực nhưng xem xem, anh đã làm một điều vô cùng tội lỗi ở phía sau lưng cô. Thật sự rất tội lỗi
....
Trời chưa sáng, Thiên Kỳ đang ngủ thì tiếng chuông điện thoại reo lên. Nhấc máy lên nghe đầu giây bên kia nói gì đó có vẻ nghiêm trọng, cô tỉnh ngủ, ngay lập tức bước xuống giường.
Chiếc taxi dừng lại tại một trụ sở cảnh sát, Thiên Kỳ chạy vào bên trong. Thì ra là Tử Kỳ uống say, đụng chạm với một nhóm con trai khác rồi hai bên xảy ra xô xát. Cô đến để bảo lãnh đứa em trai này.
Ra khỏi sở cảnh sát, cậu định ngã sang lối khác thì bị cô nắm cánh tay giữ lại “Em còn muốn đi đâu nữa?”
“Đi uống rượu”, cậu với vẻ mặt bình thản đáp lại.
“Không được, đi về nhà”, cô kéo tay cậu vào trong một chiếc taxi về thẳng chung cư.
Thiên Kỳ mang hộp sơ cứu đến phòng bôi thuốc lên những vết thương cho em trai. Vừa bôi vừa dặn dò “Đây là lần thứ ba em gây chuyện rồi, chị không muốn nhìn thấy em bị thương. Ba mẹ trước khi mất đã dặn chị là nhất định phải dạy dỗ em trở thành một con người tốt, có sự nghiệp vững vàng. Em không vì chị cũng được, nhưng hãy nghĩ đến ba mẹ có được không?”
Cậu biết chị mình rất lo lắng, nhưng với cái tuổi mới lớn, tính bướng bỉnh và tự quyết vẫn lấn át tất cả mọi chuyện dù đó có là đúng đi nữa.
Thuốc thấm vào vết thương khiến cậu cảm thấy rất rát mà nhăn mặt “Sh ”.
“Em cố chịu một chút, sẽ nhanh hết rát thôi”.
Cô dọn dẹp dụng cụ vào lại trong hộp, cũng không quên dặn dò “Ngày hôm nay chị có lịch làm việc, có thể đến sáng mai mới về nhà”. Cô đưa hai tờ tiền mệnh giá 100 “Tiền tiêu của em vào ngày mai... Còn bây giờ nghỉ ngơi đi nhé”.
Đóng cánh cửa phòng lại, Thiên Kỳ buồn lòng suy nghĩ Nếu Tử Kỳ biết được mình đang làm gì thì liệu em ấy có còn xem mình là chị nữa không? ....
Trong một tiệm cà phê kiểu Ý, Ninh Hinh đang ngồi chờ ai đó, trên bàn là ly Espresso nóng hổi. Từ phía sau, một người đàn ông với bộ suit lịch lãm đi đến chạm vào vai cô.
“Ninh Hinh Anh đến rồi ”.
“Anh Thanh Hải ”.
Nghe giọng nói quen thuộc, cô mỉm cười mời anh ngồi xuống ghế đối diện. Sau đó phục vụ mang ra một ly cà phê đặt lên bàn.
Anh nhìn ly của cô không khỏi tò mò “Dạo gần đây em thay đổi khẩu vị rồi à, trước em đâu thích uống cà phê, mà còn là Espresso, không đắng sao?”
“Không đắng một chút nào”, nói xong cô mò mẫm, đưa ly lên uống một ngụm.
Người đàn ông cười trừ nhưng lại có gì đó ẩn ý.
============================================================
Ninh Hinh hỏi thăm “Anh thế nào rồi? Có dự định sẽ kết hôn chứ?”
“Kết hôn?”, trên môi là nụ cười buồn, sau đó lại khẳng định “Anh không có ý định ấy”.
Cô nghe giọng nói anh tràn trề thất vọng, chỉ biết khuyên nhủ “Dù gì hai người đã ly hôn được hai năm, chị ấy cũng đã đến bên một người khác. Anh cũng nên có hạnh phúc của riêng mình, Ngô Thị không thể không có người thừa kế”.


⬅ Trước Tiếp ➡