⬅ Trước Tiếp ➡
"Nghĩa tử của Hoàng hậu, cũng là hoàng tử của trẫm. Ừ, trẫm sẽ sai người sửa chữa cung Ngọc Điệp, về sau đó là cung của ngươi."
"Nhi thần..Tạ phụ hoàng."
"Trẫm mệt rồi, các con lui xuống đi." Tề đế nằm dựa vào lưng ghế, lười nhác xua tay.
Sau khi hành lễ, Tiêu Diên dẫn hắn ra khỏi chính điện, đúng lúc gặp Viên Thục viện đang khoan thai tới, hồng y quyến rũ, mỹ nhân như hoa. Nàng ta chỉ thoáng liếc mắt, cũng không nhìn quá nhiều, nhưng qua hồi lâu, trong điện truyền đến tiếng cười, khiến Tiêu Diên càng thêm xác định ý nghĩ trong lòng.
Đi được một đoạn, nàng chỉ lo suy diễn chút chuyện của bản thân, mà quên mất Tiêu Diễn phía sau, nàng bật cười, trong cung không có ai ở chung với trưởng công chúa nàng, cho nên dưỡng lên tính độc lai độc vãng của nàng. Tiêu Diễn giồng như cái đuôi đi theo trên đường, đáng thương hề hề nhìn nàng, lại không dám nói, chỉ có thể dùng đôi mắt đen lúng liếng biểu đạt tâm ý.
"Đã ăn sáng chưa?"
Hắn gật gật đầu, lại lắc đầu, nói khẽ: "Ăn rồi..Chỉ là.."
"Lại đói bụng?"
Hắn lập tức đỏ mặt.
Tiêu Diên xoa nắn khuôn mặt đỏ như quả táo của hắn: "Tỷ cũng đói, đúng lúc ăn cùng tỷ đi."
Sau khi từ cung về, Tiêu Diên phân phó Thính Vũ chuẩn bị hai phần ăn sáng, cung nữ nối đuôi tiến vào, bày đầy một bàn.
Đúng lúc Ngô ma ma cũng vừa trở về, sau khi hành lễ, muốn tiến lên gắp đồ ăn, Tiêu Diễn cảm thấy xấu hổ, đứng ngồi không yên.
Cởi áo choàng xuống, nàng đi đến bên cạnh Tiêu Diễn, đè lại tay cầm đũa của hắn: "Ở trong cung, đệ là chủ tử, những việc này để hạ nhân làm là hết sức bình thường, đệ không cần phải cảm thấy bất an. Tỷ không quan tâm đệ ở ngoài cung như thế nào, nhưng ở đây đệ chính là hoàng tử vô cùng tôn quý, không ai dám bất kính với đệ."
"Hoàng tỷ.." Trong mắt Tiêu Diễn tràn đầy cảm kích.
"Ăn đi."
Bữa cơm này, có lẽ do đói bụng, Tiêu Diễn chỉ im lặng ăn hết sức chuyên chú. Tiêu Diên chỉ cười khẽ, sai người dẫn hắn đi dạo xung quanh, làm quen một chút, để Thính Vũ dẫn hắn đi, so với nha đầu Thanh Ninh, Thính Vũ cẩn trọng hơn, cũng sẽ không làm hắn cảm thấy quá xấu hổ.
Sau khi xong hết thảy, nàng lại như thường ngày đi đến thư phòng đọc sách một lát.
Ngô ma ma cầm một cái ấm lô đặt trên tay nàng, lại để thêm một cái gối mềm ở tràng kỷ. Tiêu Diên dựa gối nằm đọc sách, trong cung có quá nhiều thị phi, nhưng từ khi nàng lấy lý do cần yên tĩnh để đọc sách, thật ra cũng không còn quá nhiều người tham kiến. Qua một lúc, Tiêu Diên khép sách lại, liếc nhìn Ngô ma ma vẫn im lặng hầu hạ, nàng biết Ngô ma ma là người nghiêm cẩn, sẽ không giống như hiện tại muốn nói lại thôi.
"Ma ma nếu có việc thì cứ nói."
"Công chúa.." Ngô ma ma ngập ngừng nửa ngày, cẩn thận tìm từ, "Vì sao Công chúa..đối tốt với Đại điện hạ như vậy?"
Gọi Đại điện hạ, chính là chỉ Tiêu Diễn.
Nàng cười hỏi: "Ngô ma ma, vậy bà xem, hậu cung hiện tại như thế nào?"
"Dưới quyền chướng của Hoàng hậu, tất nhiên mọi chuyện đều tốt."

⬅ Trước Tiếp ➡