Đi tới bên trường kỷ, trà mới chưa quá nửa, Thanh Ninh đã nghiêng ngả lảo đảo chạy vào, bị Ngô ma ma mắng cho một hồi.
"Công chúa.."
"Làm sao vậy?" Đây cũng không phải lần đầu tiên Thanh Ninh lỗ mãng, Tiêu Diên chính là thích tính tình hoạt bát này của nàng ta.
"Công chúa, Đại điện hạ bị công chúa Nghi Hưng đẩy rơi xuống hồ!"
Tiêu Diên trầm giọng hỏi: "Nói rõ ràng."
"Công chúa Nghi Hưng.. sau khi bị người từ chối ngoài cửa thì đùng đùng nổi giận quay về, nô tỳ sợ ngài ấy đứng ngoài trời tuyết lạnh liền dẫn mấy người đi xem, không nghĩ tới công chúa gặp Đại điện hạ ở Nhị Phong đài, nô tỳ cũng không nghe rõ lắm, nhưng nhìn thấy công chúa Nghi Hưng đẩy Đại điện hạ một cái, sau đó.."
Tiêu Diên vội vàng đi ra, Thanh Minh đi theo phía sau, thở hổn hển.
"Có người cứu hắn lên chưa?"
"Không có.."
Tiêu Diên lạnh giọng quát lớn: "Ngươi thật hồ đồ! Nếu đã dẫn người đến thì sao không cứu Đại hoàng tử lên trước? Nếu Đại hoàng tử xảy ra bất trắc gì, ngươi có thể đảm đương được không? Quỳ ở đây cho ta!"
Thanh Ninh có chút tủi thân, nàng ta đỏ mắt, cúi đầu không nói, yên lặng quỳ xuống. Nơi này là một đoạn đường dài, nhiều cung nữ thái giám đều đi qua, Thanh Ninh quỳ ở đây, hầu như khắp cả hậu cung đều biết việc này. Tình huống như vậy, sợ có không ít người chê cười Thanh Ninh, dù nàng là cung nữ được sủng ái nhất bên cạnh trưởng công chúa, thì cũng có ngày rơi vào kết cục này. Không phải Tiêu Diên không biết điều đó, nhưng so với sự lo lắng của nàng về tính mạng của Tiêu Diễn, thì đây thật sự không phải điều đáng nhắc tới.
Bước nhanh tới Nhị Phong đài, nơi đây là đài tránh nóng mùa hè, hiện nay lại là chính giữa mùa đông, không có cây cối che chắn, dường như lại càng trống trải hơn bao giờ hết.
Dưới đài là một hồ nước.
Xa xa nhìn mặt nước phẳng lặng yên tĩnh, trong lòng Tiêu Diên căng thẳng.
Sợ là.." Một thái giám cúi đầu nói.
"Tất cả xuống hết cho bản cung, bắt buộc phải tìm được người! Tìm không thấy, bản cung đem các ngươi đi chém đầu!"
Sẽ không, Tiêu Diễn sẽ không có chuyện gì, nhất định sẽ không có chuyện gì!
Dưới đáy nước, là thiếu niên xinh đẹp thuần khiết, là thiếu niên thẹn thùng, là thiếu niên gọi nàng Hoàng tỷ, cũng là tính mạng của nàng và mẫu hậu!
Không khí dần dần bị rút cạn, Tiêu Diễn cảm thấy cơ thể từ từ chìm xuống, trước mắt là một mảnh sương mù chỉ sót lại chút ánh sáng mỏng manh. Mắt, tai, miệng tất cả đều lạnh như băng, nước trong ao lạnh thấu xương ép xuống, làm hắn rất khó chịu. Quần áo ngấm nước rất nặng, hắn còn chưa kịp phản ứng đã rơi vào trong nước, chìm dần vào bóng tối.
Hắn phải chết sao?
Tiêu Diễn dứt khoát buông tha không giãy giụa, chết đi cũng tốt, chết đi sẽ không gặp lại cảnh bị người khi dễ, chết đi sẽ không cảm thấy đau khổ..