Chương 18
Cô đã không còn là Tô Vũ cao sang quyền quý của trước kia nữa, đàn ông sẽ không có hứng với những con mỗi yếu ớt.
Xuống tầng hai, cô thoáng dừng lại.
Liều thuốc ngủ đêm qua cùng với cái trán nóng bừng khiến đôi chân hơi bủn rủn, cô phải nghỉ một lát đã.
Nhưng sự trì hoãn này lại làm Tô Vũ rưng rưng nước mắt.
Chết tiệt, ốm đau luôn khiến người ta trở nên yếu đuối.
Mỗi khi gặp khó khăn, người ta thường hoài niệm đến cuộc sống xuôi chèo mát mái trước kia của mình.
Tô Vũ rất ít khi như vậy, bởi vì cô ghét những thứ đó.
Song vào thời khắc này, cô không thể ép mình đừng hồi tưởng.
Rất lâu về trước, cô cũng bước từng bước xuống trước mặt Tạ Khương Qua giống như bây giờ, nhưng khi đó dưới chân cô đôi giày làm thủ công từ Italy, trên người mặc bộ váy do nhà thiết kế nổi tiếng may riêng cho cô, mái tóc xoăn xinh đẹp vô cùng tự nhiên được nhà tạo mẫu tóc chăm sóc tỉ mỉ.
Trước mặt Tạ Khương Qua, cô luôn chiếm ưu thế tuyệt đối, mà anh chính là món đồ độc nhất vô nhị cô đem ra khoe với bạn bè.
Trong khi gắng gượng đi nốt ba mươi mấy bậc thang, Tô Vũ không ngừng đoán xem Tạ Khương Qua xuất hiện tại đây với mục đích gì.
Tiếc rằng cô không thể nào đoán ra nổi, bởi trước giờ anh luôn là người lãnh đạm với mọi thứ, với vẻ mặt đó chẳng ai liên tưởng anh với những trò dơ bẩn, vì vậy mãi đến khi trúng đòn của anh, cô vẫn ngây thơ nghĩ rằng mình đã sai ở đâu?
"Tạ Khương Qua, anh muốn làm gì?
Hôm qua vẫn chưa chơi đủ à?" Dừng trước mặt anh, Tô Vũ đi thẳng vào vấn đề.
Tạ Khương Qua cau mày, ra chiều khó chịu trước thái độ không phối hợp của Tô Vũ.
Anh nắm lấy vai cô xoay góc một trăm tám mươi độ, sau đó kéo tay cô bước tới trước chiếc xe tải đỗ cách chỗ họ mấy bước.
Anh nhướng mày "Tô Vũ, cô đoán xem bên trong là gì?" Mặt Tô Vũ không hề thay đổi, đôi môi tái nhợt mím chặt.
Không thấy cô đáp lại, Tạ Khương Qua cũng không tỏ vẻ tức giận, chỉ phủi tay ra lệnh "Người đâu, làm việc đi." Đột nhiên có mấy người nhảy xuống khỏi xe tải.
Thấy nhân viên vận chuyển tiền ngân hàng xuất hiện với trang bị đầy đủ, Tô Vũ khá ngỡ ngàng.
Rốt cuộc họ muốn làm gì?
Không, phải là Tạ Khương Qua muốn làm gì mới đúng Song điều khiến cô sững sờ hơn còn ở phía saụ Cùng lúc đó, cánh cửa xe tải cũng chậm rãi mở ra, và trong chiếc xe rộng bằng căn phòng của cô...
Tô Vũ nuốt khan, dụi mắt nhìn kỹ thứ trong xe.
Bên trong chất đầy tiền mặt, có dollar Mỹ, có đồng Euro và có cả nhân dân tệ.
Tạ Khương Qua điên rồi "Tạ Khương Qua, anh điên rồi, mau đóng lại đi." Tô Vũ vội vàng giãy tay.
Ở nơi này có vô số kẻ thêm tiền đến phát điên đấy.
Nhưng anh không hề bị đả động.
Anh kéo Tô Vũ tới gần xe tải hơn, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi mực mới in thoang thoảng bay đến từ đống tiền kia.
"Tô Vũ, những thứ này có hấp dẫn hơn tấm séc thật thật ảo ảo kia không?" Tạ Khương Qua thờ ơ nói.
Đúng vậy, ai dám nói không đây?
Thứ mà ngày trước cô phỉ nhổ thì giờ đang chi phối cuộc sống của cô.
Nó là nhà nghệ thuật của cuộc sống, nó là chúa tể của cuộc đời, dần dần khiến lòng tự tôn của bạn trở nên rẻ mạt chẳng