⬅ Trước Tiếp ➡

Trước kia tôi cũng như vậy mà." Ngón tay Tạ Khương Qua vuốt khóe miệng Tô Vũ, cười cay nghiệt "Vậy nên Tô Vũ à, hãy cố gắng lên " Đúng là không gì là không quen được cả.
Hệt như lời anh nói, đây chỉ là một buổi biểu diễn thôi mà.
Cô đã cười như vậy với rất nhiều người đàn ông cả ban ngày lẫn ban đêm.
Ban ngày thì cười với những kẻ dẫn bạn gái đến cửa hàng mua sắm, còn ban đêm thì cười với những gã tổ chức sinh nhật giữa chốn xa hoa.
Tuy nhiên người trước mặt cô hiện tại chính là Tạ Khương Qua "Sẽ cố gắng, Tạ Khương Qua " Tô Vũ dịu dàng nói.
Tuy nụ cười không hợp cho lắm nhưng giọng nói vẫn tạm chấp nhận được.
Tạ Khương Qua gật đầu, ánh mắt lướt từ gương mặt đến ngực cô.
Qua đôi mắt trong veo của anh, Tô Vũ thấy rõ bộ dạng áo quần xốc xếch, nửa vạt áo len bị kéo xuống, để lộ bờ vai thon thả của mình.
Làn da trắng nổi bật trên nền đen của chiếc áo len, đồng thời cũng tô điểm cho điểm màu hồng trên bầu ngực.
Đây chính là hiệu quả mà những bậc thầy chuyện tình sắc muốn dựng lên.
Tô Vũ lặng lẽ nhìn Tạ Khương Qua, thầm nghĩ không biết Tiểu Tạ có bị mê hoặc hay không.
Giờ khắc này, cô như được trở về thời hiếu chiến bốc đồng ngày xưa với một ý nghĩ duy nhất Chinh phục anh nào Tiếc rằng Tạ Khương Qua không mảy may dao động.
Tư thái anh vẫn cao cao tại thượng như bức bích họa.
Trước kia cũng vậy, mà bây giờ vẫn thế.
Tô Vũ mở to mắt, toan kéo áo che lại thân thể thì Tạ Khương Qua cản lại.
Giọng điệu anh nghe chừng rất thất vọng "Tô Vũ, nói thật nhé, nếu chấm điểm cho biểu hiện vồ vập đòi cởi thắt lưng tôi của cô ban nãy thì tôi sẽ cho cô một quả trứng to tướng ấy " "Một năm á?
Cô khiến tôi nghĩ còn chưa tới một tháng, cô đã ngoan ngoãn bò lên giường tôi, đòi tôi muốn cô rồi." Tạ Khương Qua hất tay Tô Vũ, đứng lên nhìn từ trên cao xuống "Tô Vũ, nếu cô làm như vậy, tôi sẽ có cảm giác ném tiền qua cửa sổ mất " Nói xong, anh cất bước rời đi.
Tô Vũ nghĩ chiêu cởi áo ngực của anh quá giỏi, giờ đây bàn tay của cô như đã mất hết sức lực, không sao cài lại khóa được nữa.
Tạ Khương Qua khốn kiếp Tô Vũ đành mặc kệ, dứt khoát cởi giày, cúi đầu gác cằm lên đầu gối, vòng tay ôm lấy chân.
Giờ đây trông có chất chứa biết bao bị thương, đau khổ, buồn bã, oán hận và tủi hờn...
Mẹ kiếp, tại sao Tạ Khương Qua có thể đối xử với cô như vậy.
Tạ Khương Qua là tên khốn, là đồ vô ơn Anh không biết vì sự tồn tại của anh mà cô đã trải qua những chuyện gì hay sao Nếu hỏi Tô Vũ "Tạ Khương Qua là ai?" thì câu trả lời đầu tiên xuất hiện trong đầu cô Đây chỉ là tên nhãn hiệu thôi mà.
Thời Tạ Khương Qua còn thuộc về công chúa hạt đậu Tô Vũ, anh chỉ là thằng nhóc dám nấu món mì nghèo nàn dinh dưỡng cho cô, dám để cô mặc chiếc áo phông dính đầy mồ hôi sau khi chơi bóng mà anh mua ở vỉa hè, dám chở cô trên chiếc xe đạp tàn tạ trên đường quốc lộ gập ghềnh, dám để chiếc váy xinh đẹp của cô ám mùi hôi của bụi đất trong kho chứa hàng Ngày ấy anh là cậu con trai thẳng thắn nhất, là món đồ chơi độc nhất vô nhị mà cô yêu thích nhất, thích


⬅ Trước Tiếp ➡