⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ, xin vui lòng cho biết anh cần tìm món trang sức nào ạ?" Có vẻ thái độ của cô khiến Tạ Khương Qua hài lòng, anh hờ hững liếc qua mấy đồ vật được chế tạo kỳ công kia, toàn là những thứ khiển mấy người phụ nữ hận không thể trút cạn cả túi ra mua cho bằng được "Chọn mấy thứ thích hợp cho bạn gái đi cùng tôi đeo." Cô rút một quyển tạp chí trong đống tạp chí bên cạnh, mở ra và đặt ngay trước mặt anh, chỉ vào hình ảnh trên trang tạp chí, giải thích kĩ càng "Đây là series được ra mắt vào năm ngoái, lấy cảm hứng từ hoa lan vật đính ước giữa Swann và Odette trong tác phẩm Đi tìm thời gian đã mất" của tác giả Marcel Proust, rất được cái cô gái trẻ tuổi yêu thích.
Series này lấy hai màu trắng và đỏ rượu là màu chủ đạo, rất thích hợp để đeo vào mùa hạ sắp tới, nếu như ở..." "Cô giới thiệu bấy nhiêu đó là được rồi." Anh thản nhiên ngắt lời, lại ra lệnh cho cô "Qua đây " Tô Vũ tiến lên nửa bước.
Tạ Khương Qua chỉ tay vào mấy quyển sổ thiết kế trên bàn "Tôi sẽ lấy hết mấy thứ này." Rồi lại giơ tay lên dễ dàng kéo ngã cô vào lòng mình, không để cho cô có cơ hội chạy thoát.
Anh khẽ thì thầm bên tai cô "Tô Vũ, có lẽ những thứ kia phải hơn cả trăm triệu đúng không?
Cô nói xem, một trăm triệu này sẽ giúp cô có được bao nhiêu tiền thưởng, có phải sẽ giúp cô không phải lo nghĩ về tiền thuê nhà trong mấy năm tới không?" Cô nghiêng đầu, quay mặt đi, để môi anh lướt từ cổ đến thái dương của mình.
Tạ Khương Qua cọ mũi trên thái dương cô, lẩm bẩm "Sao lại cắt tóc?
Không phải trước kia nói rằng sẽ không bao giờ cắt tóc sao?
Không phải cô từng nói làm gì có công chúa hạt đậu nào để tóc ngắn ư?" Tiếp theo anh vùi đầu vào gáy cô, vừa cười vừa nói "Ô tôi quên mất, giờ cô không còn là công chúa hạt đậu nữa rồi." Tạ Khương Qua vờ vịt thở dài "Haiz, thật tội nghiệp, từ công chúa hạt đậu lại biến thành con gái của tôi phạm kinh tế." Anh vừa dứt lời, Tô Vũ bắt đầu vùng vẫy, bởi vì sức lực chênh lệch quá nhiều nên sự giãy dụa của cô chỉ là vô ích.
"Suỵt " Tạ Khương Qua cảnh cáo "Tô Vũ, nếu không có chữ ký của tôi thì từ ngân phiếu chỉ là tờ giấy lộn thôi." Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng lại tựa như có sức nặng nghìn cân, Tô Vũ bất động.
Trong phòng, hai người trông giống như đôi tình nhân, cô gái ngồi trên đùi bạn trai mình làm nũng; song nếu nhìn kỹ, có thể thấy tự thể họ hơi kỳ lạ.
Cô ngồi trên đùi Tạ Khương Qua, cảm nhận thứ nóng rực ở đằng sau đang kề sát chân mình, thân thể bắt đầu trở nên cứng đờ, cô cố gắng ngồi im giữ nguyên tư thế, không dám động đậy dù chỉ một chút.
Trái lại Tạ Khương Qua tự nhiên như không, cánh tay càng siết chặt hơn, mặt anh càng lúc càng gần mặt cô "Tô Vũ, cô phải cố gắng vì tấm chi phiếu một trăm triệu chứ." Vậy mà cô vẫn không nhúc nhích.
Anh tiếp tục thủ thỉ "Dì út của cô vẫn trông chờ vào số tiền kia để lo tiền thuốc thang chữa mắt đúng không?
Còn nữa, không phải mẹ cô còn rất nhiều chủ nợ sao?
Chỉ trong chốc lát là cô đã giải quyết một phần vấn đề khó khăn đó rồi, hình như bệnh viện ở Tokyo rất nổi tiếng, nếu cô không đóng tiền thuốc


⬅ Trước Tiếp ➡