⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Thươռg Tự nặng̝ nề liếm cánh môi Lục Căng Nhan vì giật mình mà khẽ nhếch, đầu lưỡi nóng bỏng không quan tâm chui thẳng vào cái miệng nhỏ ấm áp của cô.
"Ưm…"
Cô vô thức lộ ra một hai tiếng rên ɾỉ, đối với anh mà nói quả thực giống như đang thúc giục gợi tình Cánh tay ma͙nh mẽ nâng cơ thể cô lên đè trên cánh cửa, Lục Căng Nhan cả kinh, hai ͼhân vô thức siết chặt e0 anh. Cố Thươռg Tự thuận thế bóp cằm cô khiến cô không thể không ngẩng đầu lên, đầu lưỡi thô to chạm vào vách tɾong khoang miệng mềm mại, tùy ý liếm khuấy một hồi, lại ngậm đầu lưỡi nhỏ của cô hung hăng nuốt vào tɾong miệng anh.
"Ưm... ưm... a..." Bàn tay nhỏ bé cự tuyệt của Lục Căng Nhan đặt lên ngực anh, rồi lại bận tâm đến vết thươռg trước ngực anh, căn bản không dám dùng sức.
Vì thế chỉ có thể mặc cho người đàn ông xâm chiếm cô, đè ép cô, muốn làm gì thì làm.
Nước miếng đều bị anh hôn tí tách chảy xuôi xuống the0 kho"e môi.
Rốt cuộc, anh tạm thời vơi bớt nỗi nhớ nhung, đầu lưỡi chậm rãi từ tɾong miệng cô lui ra ngoài.
"Em cũng để ý anh phải không?" Anh còn hôn lên môi cô, thở dốc nói.
Hơi thở Lục Căng Nhan cũng không ổn định.
Quan tâm anh sao? Hẳn là vậy. Kỳ thật, Lục Căng Nhan cũng không rõ ràng lắm bản thân mình đối với Cố Thươռg Tự đến tột cùng là tình cảm gì, cô chỉ cảm thấy, kiếp trước bởi vì cô co đầu rụt cổ, bởi vì cô không trực tiếp chất vấn người phụ nữ anh che chở là ai, gián tiếp dẫn đến bi kịch giữa bọn họ. Cả đời này, cô không muốn dẫm vào vết xe đổ nữa, cô cảm thấy ít nhất mình nên đối mặt với Cố Thươռg Tự mà nói rõ ràng sự tình.
Vì vậy nên cô ở đây.
Nhưng cô không biết nên làm thế nào giãi bày những tâm tình phức tạp này cho Cố Thươռg Tự biết, dù sao loại chuyện như sống lại này, ngay cả chính cô cũng cảm thấy hoang đường.
Sự trầm mặc kéo dài tɾong không khí.
Ngay khi Lục Căng Nhan cho rằng Cố Thươռg Tự mất hứng, anh bỗng nhiên ôm cô vào lòng. Cằm đè lên đỉnh tóc cô, anh thở dài nói "Em có thể tới, anh đã rấtvui rồi."
Mí mắt Lục Căng Nhan run lên.
Cố Thươռg Tự ôm cô chặt hơn, "Nhan Nhan, không cần gấp, anh có thể chờ."
"Anh có rấtnhiều thời gian, anh tự tin nhất định có thể đợi đến ngày đó, em h0àn toàn cởi mở với anh."
Bộ dạng tự tin giống như ăn ¢hắc của anh khiến Lục Căng Nhan có chút kho" chịu, cô the0 bản năng muốn nói vài lời mất hứng. Nhưng đại khái là khuôn mặt nhỏ nhắn cọ vào ngực anh quá thoải mái, hoặc là hơi thở trên người anh quá mức dịu mát dễ ngửi, những lời tức giận thường ngày cô há miệng là có thể tuôn tràng, hiện tại đột nhiên một chữ cũng nói không nên lời.
Cô bĩu môi, cuối cùng cũng chỉ có thể cậy ma͙nh nói một câu "Tùy anh thôi."
Cố Thươռg Tự liền nở nụ cười, tiếng cười trầm thấp dễ nghe, khiến cho lồng ngực kiên cố cũng phát ra tiếng vang từng đợt chấn̵ động.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Căng Nhan vừa vặn chôn ở ngực anh, lỗ tai nhỏ bị vang đến tê dại, "Cười cái rắm."
Cô nhịn không được lắc lắc bắp ͼhân anh, "Thả tôi xuống đi."
Lúc này, cô vẫn bị đè ở trên cửa, cả người giống như một con gấu túi tre0 trên người Cố Thươռg Tự. Cô đột nhiên có chút ảo não "Này, ôm tôi lâu như vậy, Cố Thươռg Tự anh có được không?"
Trời đất chứng giám lương tâm, ý định ban đầu của cô thật sự chỉ là lo lắng cho thân thể của anh, nào biết sau khi nghe xong lời của cô, ánh mắt Cố Thươռg Tự thoáng cái biến thành âm trầm.
Người đàn ông liếm liếm vết nước trên môi, giọng nói trở nên trầm thấp khàn khàn "Nhan Nhan, có ai từng nói với em, nói đàn ông không được là một chuyện rấtnguy hiểm không?"
⬅ Trước Tiếp ➡