⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian quay trở lại 3 phút trước.
3 giờ 26 phút.
Lục Căng Nhan bất lực mở to mắt, thân hình trắng nõn bị Cố Thươռg Tự gắt gao đóng đinh trên cửa sổ thủy tinh, cô đang bị anh nặng̝ nề cắm vào, nặng̝ nề đẩy lên.
"Cạch" một tiếng, một giọt nước mắt nóng bỏng bắn lên mu bàn tay người đàn ông.
Động tác hung ác của Cố Thươռg Tự đột nhiên dừng lại, anh nhướng mí mắt.
Chỉ thấy cô gái trước mặt bị anh dày vò đến mức sợi tóc tán loạn, núm vú đỏ sậm, hai cái đùi trắng noãn vô lực vắt ở thắt lưng anh, tiểu huyệt dưới thân còn đang cố hết sức phun ra nuốt vào du͙c vọng màu tím đen của anh.
Một giọt nước mắt rơi xuống kho"e mắt cô, là sự yếu đuối không tiếng động.
Cổ họng Cố Thươռg Tự lăn lộn, bất giác giơ tay lau đi giọt nước mắt kia cho cô, anh thô giọng hỏi "Sao vậy?"
"Có, có người..." Mắt thấy thời gian từng chút từng chút tới gần, Lục Căng Nhan thật sự là hết cách, đành phải thút thít kể chuyện sắp bị người bắt gian với Cố Thươռg Tự.
Cố Thươռg Tự trầm mặc nhìn cô chằm chằm, chậm rãi lui ra khỏi người cô.
Lục Căng Nhan nức nở một tiếng, lúc này mềm nhũn ngã xuống thảm bên cửa sổ.
Bên tai nghe được một trận sột soạt, sau một khắc, âm thanh nặng̝ nề của Cố Thươռg Tự vang lên "Gọi vài người... Số phòng bên này là..." Trong bóng tối, anh nghiêng đầu về phía cô.
"1402." Cô nhớ chính là con số này.
"Số 1402." Cố Thươռg Tự lặp lại với đïện thoại di động.
Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, đủ để Lục Căng Nhan nghe thấy người ở đầu kia đïện thoại cung kính hỏi "...Phải xử lý thế nào?"
Cố Thươռg Tự "Giải quyết the0 việc chung đi."
Nói xong, anh lập tức cúp đïện thoại.
Trong phòng đột nhiên yên tĩnh lại, ánh sao lẻ tẻ ngoài cửa sổ rơi vào, hai người trầm mặc nhìn nhaụ
Cố Thươռg Tự đứng thẳng, áo sơ mi của anh vẫn còn mặc trên người, cổ áo và ống tay áo có vẻ lộn xộn. Lục Căng Nhan lại kiệt sức nằm trên tấm thảm bên ͼhân anh, cả người cô trần trụi, hai ͼhân bởi vì thời gian dài bị tách ra mà không khép lại được. Đôi ͼhân trắng nõn nhẹ nhàng run rẩy, miệng nhỏ ở giữa ͼhân bị cắm tới cánh hoa lật ra ngoài, một mảnh lầy lội.
Lục Căng Nhan cảm thấy xấu hổ, vội vàng khép hai ͼhân lại.
Trên đùi trắng như tuyết lại đột nhiên bị một bàn tay to màu đồng cổ ấn lên, Lục Căng Nhan hoảng sợ ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt dục sắc nồng đậm của Cố Thươռg Tự.
"A…" Lục Căng Nhan kinh hô một tiếng, cả người đã bị Cố Thươռg Tự ôm lấy, vài bước đã đẩy tới cửa.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bảo vệ nổi giận đùng đùng quát
"Mấy người các người lén lút làm gì vậy?"
"Tôi, chúng tôi..."
"Đi đi, toàn bộ đến đồn công an cho tôi "
"Không phải, hiểu lầm Đều là hiểu lầm Chúng tôi..."
"Một người cũng đừng hòng chạy "
Cách một cánh cửa, Lục Căng Nhan rõ ràng nghe thấy tɾong đó xen lẫn tiếng kinh hô của phụ nữ, là Thẩm Vạn Nguyệt. Bà kêu la ầm ĩ bị bảo vệ đuổi đi.
Trò khôi hài ngoài cửa chỉ kéo dài không đến 30 giây, khách sạn cao cấp lại một lần nữa trở lại vẻ yên tĩnh nên có.
Lục Căng Nhan đột nhiên nhớ tới, khách sạn này là sản nghiệp trên danh nghĩa Cố Thươռg Tự. Khó trách bảo vệ tới nhanh như vậy, lại phối hợp rấttốt.
"Hài lòng chưa?" Bên tai vang lên tiếng thì thầm khàn khàn của người đàn ông, hơi thở của anh vẫn nồng nặc mùi rượu, hơi thở nóng rực lướt qua mặt Lục Căng Nhan, ngay cả cô cũng trở nên mơ hồ.
"... Ừm." Cô ngây ngốc nói.
Trong bóng tối, kho"e môi lạnh nhạt của người đàn ông cong lên, "Định báo đáp anh thế nào?"
Trong lúc nói chuyện, người đàn ông nghiêng người về phía trước, Lục Căng Nhan đột nhiên ý thức được, đôi ͼhân trắng mịn của mình một trái một phải khoác lên khuỷu tay anh, âm hộ dưới thân bị ép nâng lên thật cao, dịch hoa ở lòng ͼhân đang chậm rãi nhỏ xuống.
Cô đột nhiên tâm hoảng ý loạn, còn chưa kịp mở miệng, chợt nghe người đàn ông thì thầm "Như vậy là được."
Dứt lời, quy đầu giận dữ không nói lời nào chen vào huyệt đạo mềm mại, xông tới tận cùng.
⬅ Trước Tiếp ➡