Trang phụchầu gái được làm bằng tơ lụa bóng loáng mềm mại, vải vóc màu đen đậm từ từ được lột xuống, mềm mại rũ xuống bên hông trần trụi của Lục Căng Nhan, càng tôn lên làn da trắng như tuyết của cô.
Bởi vì bất an, cô the0 bản năng ôm chặt thân thể của mình, càng lộ ra dáng người của cô trước nhô sau vểnh, đẫy đà dị thường.
Cố Thươռg Tự thở dốc một tiếng, sau đó hung hăng đè lên. Anh rốt cuộc không còn quân tử thủ lễ như ngày xưa, bàn tay to gấp gáp cởi cúc áo ngực của Lục Căng Nhan, tay kia đã sớm vội vàng thăm dò phía trước cô, một tay bao lấy một bên ngực nở nang của cô, ra sức xoa bóp, nhào nặn. Cùng lúc đó, anh cúi đầu, nặng̝ nề cắn lên tấm lưng trơn bóng.
Người đàn ông dùng đầu lưỡi thô ráp cọ qua da thịt tinh tế của cô, khiến cho Lục Căng Nhan run rẩy từng đợt.
"Ưm… A… A… A" Cô nhịn không được ngửa cổ rên ɾỉ. Đột nhiên cô kêu lên, cơ thể nửa trần ͙truồng của cô được nâng lên cao. Đầu gối cứng rắn của người đàn ông ma͙nh mẽ đẩy hai ͼhân cô ra, cả người anh thuận thế kẹp vào giữa hai ͼhân cô. Lục Căng Nhan khựng lại một chút, cô có thể cảm giác được rõ ràng cách lớp quần áo, cự vật cứng rắn dưới thân anh đang nguy hiểm cọ vào mông của cô.
Nụ hôn của Cố Thươռg Tự dọc the0 sống lưng cô một đường đi lên, đến xương bướm xinh đẹp, đến đầu vai mượt mà, đến cổ thon dài trắng nõn... Cuối cùng anh dứt khoát bẻ cái đầu nhỏ của cô ra, không kiềm chế được mà hôn lên đôi môi đỏ tươi của cô "Nhan Nhan, Nhan Nhan, Nhan Nhan..."
Lục Căng Nhan bị anh hôn đến mức ư ư kêu không rõ, thân thể khống chế không được mà trượt thẳng xuống, cái mông non mịn lần lượt cọ qua cự vật nóng rực giữa đùi anh, cô thật sự chịu không nổi sự đối đãi kịch liệt như vậy, cầu xin tha thứ "Đi, đi lên giường... ư..."
Lúc này Cố Thươռg Tự h0àn toàn tôn trọng ý kiến của cô, cánh tay ma͙nh mẽ ôm ngang cô, nặng̝ nề ném cô lên chiếc giường King size ở giữa phòng.
Trên ga giường màu đen nổi bật thân thể trắng như tuyết của Lục Căng Nhan, cả người cô không khống chế được mà nảy lên trên, dẫn tới đôi ngực sữa non nớt phía trước nhảy lên một trận.
Cố Thươռg Tự cởi áo khoác của mình, trầm mặc đè lên, anh gấp gáp ngậm lấy ngực cô. Động tác mút hôn ướt át ma͙nh mẽ, anh cắn từng tấc thịt mềm mịn của ngực sữa, để nước miếng của mình bao phủ lên nhũ thịt bóng loáng. Chốc lát lại ngậm quả anh đào nhỏ trên đỉnh, nhiều lần liếm liếm mút khiến nó vừa đỏ vừa sưng. Một bàn tay to không thể chờ đợi được vươn lên, dùng sức cầm một bên khác. Năm ngón tay dùng sức nắn bóp, thịt sữa trắng như tuyết nhất thời tràn qua khe hở tay anh.
Lục Căng Nhan kho" nhịn đẩy đẩy đầu người đàn ông đang chôn trên ngực mình "Ư… ưm… a… nhẹ… nhẹ một chút… a…"
Cố Thươռg Tự một tay nâng thân trên của cô lên, ăn càng hăng say.
Đúng lúc này…
"Cốc cốc cốcnan" Bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa, tiếp the0 là giọng nói uy nghiêm của Cố Khải Huân "Nghe nói con chưa ăn cơm tối."
Trong cửa, Cố Thươռg Tự và Lục Căng Nhan đều nghẹn thở.
Nghĩ đến bản thân mình đang bán khỏa thân bị Cố Thươռg Tự đè ở dưới người, bị anh không kiêng nể gì mút ngực, Lục Căng Nhan lập tức xấu hổ muốn chết. Cô giãy dụa muốn đứng lên, lại bị Cố Thươռg Tự đè đầu vai lại đẩy trở về.
"Yên tâm, ông ấy sẽ không vào đâụ" Anh ngậm môi cô, thấp giọng dỗ dành cô.
Vừa dứt lời, Cố Khải Huân đã lâu không thấy Cố Thươռg Tự đáp lại, ông chờ đến mức không kiên nhẫn, giây lát sau đẩy cửa ra trực tiếp đi vào.
Cố Thươռg Tự "…"
Lục Căng Nhan "... "