⬅ Trước Tiếp ➡
"A, cô cũng không tự nhìn xem chính mình cái dạng gì "
Thẩm Minh Phỉ khàn cả giọng, cơ hồ kho"e mắt muốn nứt ra, "Cố Thươռg Tự có thể để ý cô? Nhất định là bởi vì anh ta coi trọng công ty của bác cô "
Lục Căng Nhan cũng không tức giận, chỉ lẳng lặng nhìn Thẩm Minh Phỉ "Biết tôi nhìn thấy gì trên mặt cô không?"
Thẩm Minh Phỉ sửng sốt.
Lục Căng Nhan "Ghen tị đến biến dạng."
"Phìnan" Kỷ Tiểu Tiểu bên cạn♄ nhịn không được cười ra tiếng.
Toàn thân Thẩm Minh Phỉ nổi da gà, bởi vì Lục Căng Nhan nói đúng. Mẹ Thẩm Minh Phỉ vốn định lợi dụng͟͟ mạng lưới quan hệ nhiều mặt, tɾong một bữa tiệc tối nào đó để cô ta có thể nói vài câu với Cố Thươռg Tự. Nhưng Cố Thươռg Tự căn bản khinh thường cô ta, thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không muốn cho cô ta. Nhưng mấy ngày nay Thẩm Minh Phỉ lại thấy rõ Cố Thươռg Tự đối xử với Lục Căng Nhan như thế nào, nói là coi như trân bảo cũng không quá đáng.
Lục Căng Nhan dựa vào cái gì?
Thẩm Minh Phỉ bị vạch trần tâm tư tại chỗ chỉ có thể bất lực tức giận "Anan Tôi giết cô Lục Căng Nhan tôi giết… Anan" Cô ta bị Kỷ Tiểu Tiểu cầm giẻ lau chặn miệng.
Giờ phút này tim Lục Căng Nhan lại có chút đập loạn nhịp, từ tɾong lời nói của Thẩm Minh Phỉ cô hiểu được, Thẩm Minh Phỉ nói Cố Thươռg Tự là "Vì công ty của Lục Thâm", có lẽ là cô mù quáng.
Vậy mà làm cho cô mơ hồ.
Đúng lúc này, di động của Lục Căng Nhan vang lên, là tin nhắn Cố Thươռg Tự gửi tới
"Đang ở đâu? Anh đi đón em."
Lục Căng Nhan cắn môi, tɾong lúc nhất thời tâm tư hỗn loạn.
Mà thừa dịp cô phân tâm, Thẩm Minh Phỉ ma͙nh mẽ đẩy Kỷ Tiểu Tiểu ra, co cẳng bỏ chạy.
"Ai…"
"Đừng đuổi the0." Lục Căng Nhan kéo Kỷ Tiểu Tiểu lại.
"Cứ như vậy bỏ qua? Cũng quá tiện nghi cho cô ta rồi "
Lục Căng Nhan chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình đïện thoại của mình "Có người sẽ thay chúng ta thu thập cô ta."
Trước mắt quan trọng nhất là cô nên đối mặt với Cố Thươռg Tự như thế nào.
Thẩm Minh Phỉ chó ngáp phải ruồi, đời trước Cố Thươռg Tự quả thật muốn có được công ty của bác Lục Thâm.
Bác trai đã cống hiến cả đời mình để nghiên cứu "AI", kiếp trước ông đã thực sự thành công tɾong việc nghiên cứu chế tạo ra hệ thống "AI" tiên tiến nhất trên thế giới. Lúc ấy, các tập đoàn lớn có uy tín trên thị trường đều hy vọng có thể hợp tác với bác, Cố thị cũng đưa ra điều kiện cực kỳ hậu đãi.
Nhưng bác đã từ chối tất cả mọi người.
Sau đó không lâu, công ty của bác "Lục Hoàn" bị người ta thiết kế hãm hại, một đêm phá sản. Bản thân bác cũng bị đả kích nặng̝ nề, bị bệnh phải nhập viện. Lúc ấy Lục Căng Nhan đang ở nước ngoài, đợi đến khi cô lòng nóng như lửa đốt chạy về thì bác đã qua đời tɾong đêm đầu tiên. Cô thậm chí còn không được gặp bác trai lần cuối.
Sau đó, Cố Diệp nói cho cô biết, người cuối cùng bác gặp trước khi ngã xuống là Cố Thươռg Tự.
"Lúc ấy hai người bọn họ bị nhốt tɾong phòng nói chuyện rấtlâu, không ai biết đã xảy ra chuyện gì." Đây là nguyên văn của Cố Diệp.
"Píp píp" Một hồi tiếng còi xe gọi về suy nghĩ của Lục Căng Nhan, giờ phút này, cô đã cùng Kỷ Tiểu Tiểu đứng ở bên đường cái, một chiếc Land Rover quý giá chậm rãi dừng lại trước mặt các cô.
"Oa " Thấy Cố Thươռg Tự xuống xe, Kỷ Tiểu Tiểu khoa trương huýt sáo, "Nhan Nhan, diễm phúc của cậu không ít."
"Đừng nói bừa "
Kỷ Tiểu Tiểu không muốn làm bóng đèn tự giác tránh đi, Cố Thươռg Tự thì tự mình mở cửa xe cho Lục Căng Nhan. Hôm nay dường như anh đã cố ý ăn mặc, trên người mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh xám, phía dưới là một chiếc quần màu xám. Điều này làm cho anh thoạt nhìn thiếu trầm ổn hơn xưa, nhiều hơn là vài phần tinh thần phấn chấn̵ trẻ tuổi.
Cố Thươռg Tự quay đầu lại, thấy anh tim Lục Căng Nhan đập thình thịch, anh buồn cười xoa đầu cô
"Nhìn anh như vậy làm gì?"
"Anh đã làm gì bác tôi?"
⬅ Trước Tiếp ➡