Con gái phú nhị đại tên là Lưu Thiến, một câu nói của Cố Thươռg Tự khiến cô ta run rẩy "Cố, Cố tiên sinh, tôi không…"
"Cạch" một tiếng, Cố Thươռg Tự đặt chén trà lên bàn trà trước mặt. Hai ͼhân anh vắt chéo lên nhau tựa lưng vào sô pha, nâng mí mắt lên nhìn qua
"Tôi chỉ có hai phút, hy vọng cô nghĩ kỹ rồi mới nói."
Lưu Thiến run lên, bên ngoài đều đồn đãi Cố Thươռg Tự tao nhã lịch sự, như thế nào, tại sao ánh mắt của anh lại đáng sợ như vậy
Con ngươi của cô ta đảo qua đảo lại một vòng "Vâng, là Cố Diệp."
Nói xong, Lưu Thiến lập tức nhìn thấy Cố Thươռg Tự đối diện nở nụ cười, anh rõ ràng đang bình thản, ngữ khí thả lỏng, lại làm cho Lưu Thiến không hiểu sao cảm giác được một trận khí lạnh chợt dâng lên từ lòng bàn ͼhân.
Ngay sau đó, cô ta chợt nghe Cố Thươռg Tự nói "Nhà các cô ở phía Bắc thành phố phát triển không tệ chứ, ngày mai dọn dẹp một chút, cút khỏi thành phố Giang đi."
Ngữ khí của anh bình thường đến tựa như đang đàm luận chuyện thời tiết ngày mai.
Đây là muốn cho cả gia tộc của cô ta đều bồi táng the0 Cố Thươռg Tự h0àn toàn có năng lực này
Sắc mặt Lưu Thiến lúc này trắng bệch, ầm một cái quỳ rạp xuống đất "Cố tiên sinh tôi sai rồi Tôi nói Cái gì tôi cũng nói cho anh biết Đêm hôm đó tôi cùng người khác đánh cuộc thua, đối phươռg muốn tôi bỏ thuốc Lục Căng Nhan sau đó đưa vào phòng nghỉ của Cố Diệp "
Im lặng.
Chú Lâm đứng bên sô pha chú ý tới, khi Lưu Thiến nói ra hai chữ "Cố Diệp", ngón tay Cố Thươռg Tự gõ nhẹ trên đùi bỗng nhiên dừng lại.
"Sau đó thì sao?" Ngữ khí Cố Thươռg Tự nghe không ra hỉ nộ.
"Tối hôm đó tôi cũng uống quá nhiều, chỉ nhớ Cố Diệp say khướt vào căn phòng đó..."
nannan
Lúc này Lục Căng Nhan hồn nhiên không cảm giác được nguy hiểm, sau khi về đến nhà tắm rửa một cái, cô ngã đầu liền ngủ.
Vì phòng ngừa lại xảy ra chuyện gì hại thân, cô ở nhà suốt ba ngày, đợi đến ngày thứ tư, những dấu vết sau khi hoan ái kia đã h0àn toàn không nhìn thấy.
Rốt cuộc có thể ngẩng đầu ưỡn ngực làm người Hiện tại cho dù Cố Thươռg Tự đến lột quần áo cô, cô cũng không sợ
Lục Căng Nhan vui sướng hớn hở đi tới đại học Giang.
Đại học Giang là trường đại học danh tiếng đứng đầu cả nước, Lục Căng Nhan thi vào bằng bản lĩnh của mình. Trải qua bốn năm học tập, hôm nay cô rốt cuộc cũng tốt nghiệp.
Hôm nay sân trường đại học Giang vô cùng náo nhiệt, dọc the0 đường thường có thể nhìn thấy nam sinh nữ sinh tốp năm tốp ba tụ tập cùng một chỗ, nói chuyện bát quái hoặc mới mẻ hoặc cũ rích.
"Nhà họ Lưu ở phía Bắc không biết đắc tội với ai, cả gia tộc đều gặp tai ương rồi "
"Là nhà Lưu Thiến, buổi sáng tôi còn gặp cô ta ở cổng trường bên cạn♄, mặt xám mày tro, lễ tốt nghiệp cũng không tham gia."
"Nghe nói là muốn cho cả nhà bọn họ đều cút ra khỏi thành phố Giang..."
Lục Căng Nhan đi qua giữa các sinh viên, cô căn bản không coi mấy chuyện bát quái này ra gì, chỉ đi thẳng đến lễ đường cử hành lễ tốt nghiệp.
"Lục Căng Nhan " Không ngờ vừa bước vào cửa hội trường, cô đã bị người ta gọi lại.
Lục Căng Nhan vừa ngẩng đầu lập tức thấy hoa khôi trường Diệp Tích Tích ăn mặc thướt tha mềm mại đang đi về phía cô.
"À, xin chào." Vì quan hệ của Cố Diệp, Lục Căng Nhan có ấn tượng không tồi với cô.
Diệp Tích Tích thân mật nhiệt tình hàn huyên với cô, cuối cùng, hỏi ra một câu "Cô và ngài Cố... Hai người rấtquen thuộc sao?"
"Cô nói Cố Diệp?"
"Là ngài Cố Thươռg Tự."
Ba chữ này khiến radar của Lục Căng Nhan lập tức dựng lên, "Không quen "
Trên mặt Diệp Tích Tích lấp lánh hiện ra nụ cười bằng mắt thường, ra vẻ chị em tốt kéo tay Lục Căng Nhan, "Tôi để lại cho cô một vị trí tốt, chúng ta mau đi thôi."
Hai người vừa ngồi xuống, Diệp Tích Tích lại vui vẻ bắt đầu thổ lộ "... Hôm tiệc sinh nhật, ngài Cố đột nhiên tới mời tôi khiêu vũ, tôi thật sự có vận may ngoài ý muốn. Thật ra hôm đó tôi ăn mặc không long trọng chút nào, không ngờ ngài Cố còn có thể nhìn thấy tôi..."
Thấy cô ấy mở miệng ngậm miệng đều là Cố Thươռg Tự, Lục Căng Nhan nhịn không được hỏi một câu "Không phải cô thí¢h Cố Diệp sao?"
Trên mặt Diệp Tích Tích thoáng hiện vẻ mất mát, cô ấy cười nói "Chúng tôi chỉ là bạn bè thôi."
Lục Căng Nhan nhíu mày, sao lại không giống với kiếp trước?
Lúc này, trên đài hiệu trưởng bắt đầu kích động đọc diễn văn "...Các bạn thân mến, hôm nay, chúng ta may mắn mời được một vị khách quý cực kỳ quan trọng, cậu ấy là thanh niên kiệt xuấtcủa thành phố, đại biểu doanh nhân ưu tú. Cậu ấy tốt nghiệp đại học Cambridge nước Anh, xin chào đón..."
Trong hội trường bỗng nhiên nổi lên một trận xôn xao, Diệp Tích Tích bên cạn♄ lại sợ hãi kêu lên một tiếng, Lục Căng Nhan sau khi nghe thấy lập tức ngẩng đầu, vừa đúng lúc nhìn thấy Cố Thươռg Tự phong độ nhẹ nhàng đi tới trên sân khấụ