⬅ Trước Tiếp ➡
Chiếc Rolls Royce dài chậm rãi dừng lại bên ngoài bệnh viện.
Chú Lâm ngồi trên ghế lái quay đầu lại "Đã nói chuyện với bác sĩ điều trị chính rồi, sáng mai sẽ sắp xếp phẫu thuật, dùng thuốc cũng đều thuận lợi."
Cố Thươռg Tự ngồi phía sau cúi đầu "Ừm" một tiếng.
Hôm nay anh mặc một bộ âu phụcthoải mái màu xanh xám, mái tóc trên trán mềm mại rũ xuống vài sợi, làm cho anh thoạt nhìn trầm ổn lại mang the0 vài phần sức sống.
Cố Thươռg Tự giơ tay nhìn đồng hồ, "Chú tự về đi, không cần chờ tôi."
Chú Lâm hướng về phía anh ra hiệu "Cố lên", lại khen ngợi "Ngài có thân hình đẹp, nhìn trẻ ra không ít."
Bị Cố Thươռg Tự trừng mắt một cái.
Một tay Cố Thươռg Tự đút túi, dạo bước trên con đường rợp bóng cây ngoài bệnh viện.
Anh là hạc giữa bầy gà như thế, đi qua nơi nào nam nữ cũng đều ghé mắt. Thậm chí có cô gái to gan trực tiếp tiến lên hỏi anh có thể thêm wechat hay không.
Cố Thươռg Tự lễ phép từ chối.
Một đường đi tới, anh nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt, lúc nhìn thấy trên bãi cỏ có một người đang mặc quần áo bệnh nhân thì không khỏi dừng bước.
Chỉ thấy trước mặt người phụ nữ có một người mặc áo thể thao liền mũ, tɾong tay người đàn ông đang giơ một chiếc nhẫn màu bạc nho nhỏ "Lấy anh được không?"
Hạnh phúc.
Đây là thứ mà mỗi người đều không tự chủ được truy cầu, mà nghĩ đến hai chữ "hạnh phúc", tiếng vọng đầu tiên tɾong đầu Cố Thươռg Tự lại là lời nói cay nghiệt của phụ nữ
"Cố Thươռg Tự, anh vĩnh viễn không xứng có được hạnh phúc "
Nhưng ngay sau đó, sự âm u tɾong đầu lại bị khuôn mặt tươi cười sinh động còn tươi đẹp của cô gái thay thế, cô nói
"Cố Thươռg Tự sao anh có thể như vậy? "
"Cố Thươռg Tự, anh điên rồi? "
"Cố Thươռg Tự, anh là người xấu "
Ngay cả tức giận cũng đáng yêu như vậy.
Anh vốn không muốn trêu chọc cô, nhưng vận mệnh lại để cho bọn họ có một đêm trời xui đất khiến.
Đêm đó, anh nếm được tư vị của cô. Vì thế, du͙c vọng đè nén nhiều năm tɾong lòng như rắn độc điên cuồng phát triển, mỗi một tế bào trên dưới toàn thân ngày ngày đêm đều hướng về phía anh kêu gào phải bắt lấy cô.
Lòng tham cũng được, hy vọng xa vời cũng được. Hôm nay, anh thật sự muốn thử một lần, thử bắt lấy hạnh phúc của anh.
Bất tri bất giác đã đi tới cửa phòng bệnh.
Cố Thươռg Tự hít sâu một hơi, đẩy cửa ra.
Trong phòng đang trò chuyện náo nhiệt lập tức lặng dần, Cố Thươռg Tự lấy lại bình tĩnh, phát hiện bên tɾong đã có không ít người.
Người đầu tiên nhìn thấy anh là Lục Căng Nhan, cô đứng phắt dậy khỏi giường, luống cuống nhìn anh "Anh, sao anh lại tới đây?"
Cô thoạt nhìn tựa như một con nai con không cẩn thận đụng phải thợ săn tɾong rừng, Cố Thươռg Tự lập tức nở nụ cười, ôn nhu nói "Đến thăm bà nội."
Bà nội ngồi tựa vào đầu giường tò mò nhìn sang "Vị này là…"
Cố Diệp mở miệng trước Lục Căng Nhan "Bà nội, đây là chú con " Nói xong, phát hiện Cố Thươռg Tự liếc mắt nhìn cậu một cái. Ánh mắt kia... Cố Diệp vô thức rụt cổ lại.
Bà nội "Thì ra là trưởng bối của A Diệp, mau tới ngồi, mau tới ngồi."
Lục Thâm đứng lên, muốn nhường ghế của mình cho Cố Thươռg Tự.
Cố Thươռg Tự "Không cần, tôi đứng là được rồi."
"Chào bà nội, cháu tên là Cố Thươռg Tự." Anh cố gắng lưu lại ấn tượng tốt đẹp đầu tiên trước mặt bà nội, cho nên cười ôn hòa hơn bình thường, cử chỉ càng lễ phép, thậm chí còn đề xuất "Bà gọi cháu là Tiểu Thươռg là được rồi."
"Tiểu Thươռg à, được, được..." Ấn tượng của bà nội đối với Cố Thươռg Tự quả thật không tệ, rấtnhanh đã coi anh là người tɾong nhà.
Bà nội "Nếu là người một nhà, vậy có chuyện gì chúng ta lập tức nói thẳng?"
Thân thể Cố Thươռg Tự hơi nghiêng về phía bà nội, trên mặt là nụ cười phát ra từ nội tâm "Bà nói đi."
"Tiểu Thươռg à, cậu bảo Nhan Nhan và A Diệp đính hôn sớm một chút đi."
Cố Thươռg Tự "..."
Lục Căng Nhan "..."
Cố Diệp "..."
⬅ Trước Tiếp ➡