Ánh mắt Cố Diệp sáng quắc, tràn đầy tự tin, tuy rằng không xác định Nhan Nhan có tình cảm đối với cậu hay không, nhưng ở trước mặt chú nhỏ, cậu cảm giác mình vẫn có một chút phần thắng. Bởi vì the0 cậu hồi tưởng những trí nhớ từ kiếp trước, cho dù là sau khi kết hôn, Nhan Nhan cũng không thí¢h chú nhỏ
Cố Thươռg Tự thu thần sắc ngây thơ của Cố Diệp vào đáy mắt, tɾong mắt anh, đó rõ ràng là hành vi nực cười không thành thục, nhưng... nắm tay buông xuống bên người Cố Thươռg Tự vẫn nhịn không được lặng lẽ siết chặt.
Lục Căng Nhan nhìn Cố Thươռg Tự, lại nhìn Cố Diệp, nói "Tôi…"
Cố Diệp cổ vũ "Nhan Nhan, đừng sợ, nói những gì cô muốn nói "
Cố Thươռg Tự lẳng lặng nhìn cô "Tôi tôn trọng lựa chọn của em."
Lục Căng Nhan Đừng tưởng rằng tôi không biết, hai người các anh đều đang âm thầm ép buộc tôi gọi tên các anh
Đang lúc kho" xử, mắt cô bỗng sáng lên, mở miệng định gọi Cố Thươռg Tự và Cố Diệp...
Cố Thươռg Tự nín thở.
Cố Diệp phát hiện tɾong lòng bàn tay mình đều đổ mồ hôi.
Lục Căng Nhan "Bác…"
Cố Thươռg Tự "..."
Cố Diệp "..."
Lục Căng Nhan đi qua giữa hai người đàn ông, giống như một con 🐤 nhỏ vui vẻ chạy về phía bác, "Bác đưa cháu về nhà đi."
"Được." Lục Thâm mới từ tɾong phòng bệnh đi ra, cười xoa đầu cô.
Hừ, người đàn ông thối có cái gì tốt để lựa chọn, vẫn là người nhà tốt, vĩnh viễn sẽ không tổn thươռg cô Giờ khắc này, Cố Thươռg Tự không hiểu sao lại đọc được cảm xúc này tɾong mắt cô gái trước mắt.
Anh dừng một chút, tiện đà lắc đầu bật cười. Ngay sau đó, anh đã đi tới trước mặt Lục Thâm, mỉm cười lễ phép nói "Có Lục Thâm tiên sinh ở đây thì tôi yên tâm rồi."
Anh ngước mắt nhìn Lục Căng Nhan, dáng vẻ quân tử điềm đạm, "Nhan Nhan, chúng ta còn nhiều thời gian."
nannan
"Đang nghĩ đến Cố tổng sao?" Trên xe về nhà, Lục Thâm ngồi ở ghế lái đột nhiên lên tiếng, gọi suy nghĩ của Lục Căng Nhan về.
Một mình cô chiếm lấy toàn bộ ghế sau, tɾong lòng ôm gối bông hai cục cưng bọt biển, đang hướng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng sứ ra ngoài cửa sổ. Nghe vậy thì bĩu môi, "Tại sao cháu phải nhớ anh ấy?"
"Vậy là đang nghĩ đến Cố Diệp?"
"Bác nói lung tung nữa đi "
Lục Thâm cười rộ lên, kho"e mắt hiện ra nếp nhăn tinh tế, nhưng dường như không ảnh hưởng gì tới vẻ tuấn tú của ông "Nhan Nhan của chúng ta là một cô gái ưu tú như vậy, đương nhiên sẽ có rấtnhiều chàng trai thí¢h. Bác chỉ muốn nói cho cháu biết, mặc kệ cháu lựa chọn thế nào, bác đều ủng hộ cháụ"
Lục Căng Nhan chỉ cảm thấy tɾong lòng chảy qua một dòng nước ấm, cô nghiêng người về phía trước, đặt cằm lên lưng ghế lái, ấp úng nói
"Cháu không chọn ai cả, cháu chỉ muốn ở cùng bác và bà nội, một nhà ba người chúng ta vĩnh viễn ở bên nhaụ"
Lúc này, xe vừa vặn đi qua giao lộ đèn đỏ, Lục Thâm giơ tay lên vỗ vỗ mu bàn tay Lục Căng Nhan
"Ngày mai bà nội nhất định sẽ thuận lợi."
"Dạ "
Nhưng mà, trời không the0 ý người, ngày hôm sau chờ đợi bọn họ lại là tin tức bà nội bệnh tình nguy kịch.
Không ai nói được tất cả những chuyện này xảy ra như thế nào, rõ ràng buổi sáng bà nội làm phẫu thuật xong, bác sĩ nói tất cả đều rấtthuận lợi, bà nội thậm chí sau khi phẫu thuật không lâu đã sớm tỉnh lại, còn dặn dò Lục Căng Nhan "Phải ăn cơm thật ngon."
"Vâng, thưa bà."
Lục Căng Nhan thật sự nghe lời bà nội, ngoan ngoãn đi ăn cơm. Nhưng khi cô ăn xong trở về lại được thông báo bà nội đã được khẩn cấp đưa đến phòng chăm sóc đặc biệt.
"Tại sao có thể như vậy? Trước khi tôi rời đi không phải đều rấttốt sao?"
"Phẫu thuật vốn là có nguy hiểm." Bác sĩ dừng một chút, "Đương nhiên, cũng không loại trừ là thân thể của bà cụ sinh ra phản ứng dị ứng với thuốc XYD."
Lục Căng Nhan như rơi xuống hầm băng.