⬅ Trước Tiếp ➡

Bóng trắng xẹt qua trong đêm. Sesshomaru nhanh như chớp đem người nào đó kéo ra khỏi móng vuốt của đối phương, dừng lại trên một thân cây " Thanh kiếm này là sao? "
Mikazuki trong lòng chảy khoan mì lệ, hai tay ôm chặt Inuyasha " Điện hạ, có thể buông cổ áo ta ra trước sao? Y phục của ta không chắc chắn như của ngài QAQ " T T
Sesshomaru bình tĩnh buông tay " Không có lần saụ "
Lần sau đương nhiên là chỉ việc hắn tự tiện ôm Inuyasha chạy linh tinh này.
Mikazuki thở phào, thong thả " phiêu " xuống đất ". Hắn bình tĩnh kéo lại y phục " Chỉ là một kinh hỉ nhỏ cho ngài. Hoa Kính của ta có thể hoàn toàn mô phỏng những gì ta từng nhìn qua, thứ này trong tương lai chính là của ngài, hiện tại ta chỉ mượn tạm mà thôi. "
Sesshomaru nhíu mày " Sesshomaru ta không cần thiết phải dùng thứ này "
" Điện hạ " Mikazuki nhanh chóng ngắt lời hắn " Ta là thuộc hạ của ngài, xin điện hạ hiểu suy nghĩ của ta "
Trong lúc bọn họ đối thoại, Sesshomaru cùng Miêu tộc quốc chủ đã đánh đến trên tế đàn. Sesshomaru cau mày nhìn kiếm trong tay, cuối cùng vẫn quyết định dùng nó.
Không phải hắn thỏa hiệp, mà do cảm giác kỳ lạ thanh kiếm này mang lại. Sắc bén, cao ngạo, yêu lực hùng hậu, tất cả đều như vì hắn lượng thân chế tạo.
Giọng nói của Mikazuki vẫn văng vẳng bên tai " Nó là thanh kiếm do chính ngài yêu cầu mà được rèn ra đến. "
" Thiết Toái Nha là một thanh đao tốt, nhưng nó không hợp với điện hạ. "
" Thứ gắn bó với điện hạ trong chiến đấu
============================================================
Mai có thể sẽ bận cả ngày, tối đến còn muốn học muộn nên up trước hôm nay.
Trung Thu của các nàng thế nào? Ở chỗ ta xui kinh khủng luôn.
Sesshomaru chỉ cảm thấy yêu huyết trong người sục sôi, chiến ý bùng cháy. Hắn hơi cúi đầu, đôi mắt ẩn sau mái tóc.
" Sức mạnh, của ta? "
Cánh tay khổng lồ xấu xí của Miêu tộc quốc chủ vươn đến. Sesshomaru cười nhạt ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm " Ta không cần biết ngươi đang nói cái gì, ta chỉ biết "
Hắn mạnh mẽ nhảy lên, kiếm trong tay lóe sáng từng luồng điện lưu " Hôm nay Sesshomaru ta nhất định lấy mạng hắn hiến tế linh hồn phụ thân "
Kiếm quang mang theo yêu lực mạnh mẽ cắt qua không gian. Tiếng lợi nhận cắt đứt huyết nhục vang lên. Cánh tay phải của Miêu tộc quốc chủ ầm ầm rơi xuống, máu tươi nóng bỏng tưới trên mặt đất, vẽ ra đóa huyết hoa lộng lẫy.
" Grào " Miêu tộc quốc chủ bị mất một cánh tay, điên cuồng gào thét. Sesshomaru dừng lại trên tế đàn, ánh mắt không khỏi dời đến kiếm trong tay.
Quả là thanh kiếm hắn sẽ chọn, so với Thiết Toái Nha còn muốn sắc bén sắc bén, nguy hiểm hơn nhiềụ
" Sesshomaru "
Có người quát to tên hắn. Sesshomaru ngẩng đầu, cười lạnh " Các ngươi vẫn còn chưa cút đi? "
Toran, Karan, Shouran, Shuran vẻ mặt quyết liệt đứng tại bốn góc khác nhau của tế đàn. Toran nắm chặt vũ khí, chết lặng chỉ hướng hắn
" Chúng ta vốn đã không có đường lui Sesshomaru, ngươi nhất định phải chết. "
Yêu khí của cả bốn người đồng loạt dâng lên, tụ lại thành một trên đỉnh tế đàn. Sesshomaru sắc mặt ngưng trọng, yêu lực trong cơ thể ngưng trệ. Lôi điện, băng hàn, hỏa diễm, cánh hoa tràn ngập tế đàn, tựa như đang hình thành nghi thức tế điển. Áp lực đem hắn đè ép, Sesshomaru nửa quỳ trên đất, kiếm trong tay chống đỡ hắn không đổ sụp xuống.


⬅ Trước Tiếp ➡