Chương 29
Thiếu niên quay đầu, đôi mắt phượng hẹp dài an tĩnh nhìn hắn. Inuyasha thoáng giật giật thân thể, cọ cọ "gối ôm" dưới thân. Mikazuki nhìn loại không khí hòa hợp, không lựa lời mà nói " Điện hạ có vẻ rất thích hắn đâu? "
Sesshomaru không lãng phí thời gian nói chuyện với kẻ không có thần kinh kia. Trong lòng hắn nhịn không được cười nhạo một tiếng.
Sesshomaru hắn sao có thể thích loại sinh vật " hài tử "mềm mềm yếu nhược này? Quả thật nực cười
Không chỉ một lần muốn đem bán yêu này bỏ ra, nhưng mỗi lần ánh mắt đáng thương như bị bỏ rơi kia đều khiến hắn không động thủ được. Cảm giác vô cùng vi diệu, giống như đây là lần đầu tiên có người hoàn toàn ỷ lại vào hắn, chứng minh hắn đã trưởng thành, có đủ sức mạnh để làm điều mình muốn.
Sesshomaru nhìn thoáng qua hài tử trong lòng, chần chờ hỏi " Hắn vì sao vẫn luôn ở trạng thái này? "
Mikazuki tươi cười nhạt đi, thanh âm không rõ ý vị " Có lẽ một lần nữa ôn lại ký ước khiến hắn còn chưa hoàn toàn thoát khỏi mộng tưởng, cần thêm chút thời gian nữa. "
Inuyasha thức dậy sớm hơn dự kiến, nguyên do lớn nhất liền là sự cộng hưởng yêu khí cùng Sesshomaru trong vô thức. Mikazuki có thói quen che giấu yêu khí trang người vô hại, Sesshomaru lại thường không chủ động đi khống chế phạm vi hoạt động của yêu khí trên người. Hắn cùng Inuyasha huyết mạch tương liên, yêu khí có lẽ trong vô thức đan chéo vào nhau, dần dần qua một tháng liền đạt thành cộng hưởng, không chỉ nuôi dưỡng yêu khí của tiểu cẩu cẩu mà còn ảnh hưởng đến mộng cảnh trong ý thức của hài tử, rút ngắn thời gian mê man.
Sự việc càng ngày càng tiến triển theo hướng không ngờ. Mikazuki thở dài, đột nhiên nhảy lên chạc cây trên cao " Điện hạ đã giúp liền giúp cho trót, thay ta trông hắn một đêm đi "
Sesshomaru mất một lúc mới phản ứng lại, trừng mắt nhìn hắn. Mikazuki đã ngủ như chết, tư thế ngủ ngược lại rất quy củ, an toàn treo lại trên cành không sợ rơi.
Dù sao hắn cũng đã phân thần chiếu cố Inuyasha một tháng.
→ → Ngươi rõ ràng chỉ chịu trách nhiệm ôm cùng độ yêu lực cho hắn, so với nữ nhân chăm hài tử bình thường còn muốn nhàn.
Một đêm vô mộng.
Sáng hôm sau, Sesshomaru quyết định lập tức khởi hành về Tây quốc. Sự việc Miêu tộc lần này nhắc nhở hắn một chuyện không nhỏ. Hiện tại phụ thân đã tạ thế, cả Tây quốc hùng mạnh đều do một mình mẫu thân chống đỡ, hiển nhiên khó không chỉ có một vài cái như này. Hắn bản nhân chu du mười năm, ngược lại chưa từng nghĩ đến việc quay về Tây quốc thực hiện nghĩa vụ của mình. Lúc này có lẽ còn chưa muộn, chẳng qua
Sesshomaru nhìn chằm chằm Inuyasha đang nép vào sát bên hắn, không khỏi một trận vô lực.
Inuyasha từ khi tỉnh lại không nói một lời, chỉ khư khư ôm bình gốm đựng hài cốt Izayoi. Nếu như chỉ là việc này, Sát điện hạ cũng không thấy có gì to tát. Thế nhưng hài tử kia không có thân cận Mikazuki ôm hắn đi đường một tháng, trái lại tựa như bánh gạo dính chặt lấy Sesshomaru, một bước không rời kè kè cạnh bên, thần tình giống một cái tiểu cẩu lo sợ bị bỏ lại trên đường.
Đối với việc này, chủ mưu nào đó vẻ mặt vô tội tặng hắn bốn chữ, khiến Sesshomaru giận đến suýt nữa hóa thân nguyên hình đem hắn một ngụm cắn rời.
Hiệu ứng chim non.
Sesshomaru đương nhiên biết ý nghĩa bốn từ này.