Chương 5
"Con có ai để bảo vệ không? Sesshomaru?"
Hoa Kính trong tay hơi sáng lên, Mikazuki dời mắt, nhìn chằm chằm Izayoi đang khó chịu giãy dụa trong đau đớn. Bụng nàng đã rất to, hiển nhiên đã sắp đến lúc hài tử kia chào đời.
Tiểu bán yêu a....
Sesshomaru cuối cùng vẫn nhìn Inu no Taisho rời đi.
Trong lòng hắn không ngừng dâng lên một cỗ phiền táo phẫn uất. Hắn nghe thấy chính mình mở miệng hỏi "Ngươi cũng thấy ta làm sai sao? Ngay cả mẫu thân đại nhân cũng không tán thành việc ta đang làm."
" Ngài làm không đúng.."
Quả nhiên... vẫn là sai sao? " Nhưng cũng không hề sai."
Sesshomaru hơi nghiêng đầụ Mikazuki từ trong màn tuyết đi đến, thanh âm vẫn như lúc mới gặp ôn hòa " Ta không có quyền phán định ai đúng ai sai, cũng không có quyền khuyên ngài không đi giết Izayoi và đứa bé kia. Trong mắt ngài hiện giờ, hai người họ hẳn là vết tích sai lầm của Khuyển Đại Tướng. Lời của ta sẽ không có quá nhiều ý nghĩa trong hoàn cảnh này."
Sesshomaru có chút kinh ngạc nhìn hắn, đôi mắt kim sắc xinh đẹp thêm vài phần nhân khí linh động.
"Nhưng mà ngài có, điện hạ. "Mikazuki khẽ cười, trong ánh mắt không thiếu bao dung cùng ôn hòa "Ngài có quyền nghe theo bản tâm của mình. "
" Ngài thật sự muốn hai thanh kiếm kia sao? Thật sự chán ghét Izayoi và hài tử kia sao?"
" Họ là vô tội. "
" Điện hạ, ngài còn một chặng đường dài cần đi, cho đến khi ngài vượt qua phụ thân của mình. "
" Ai cũng có con đường của mình, có khát vọng của mình. Ngài truy cầu là lực lượng tối thượng, nhưng đại tướng truy cầu là tình cảm mà thôi. Ngài ấy vốn đã có được lực lượng mình muốn. "
" Đủ để bảo vệ người ngài ấy để ý. "
" Vì vậy, điện hạ, Ngài chỉ cần truy cầu bản tâm mình thôi. "
Từng câu từng chữ rõ ràng bóc trần suy nghĩ của Sesshomarụ Hắn yên lặng nhìn theo hướng phụ thân mình rời đi.
Cuối cùng, vẫn là phi thân rời đi.
Đương nhiên là đi theo hướng của Inu no Taisho.
Mikazuki yên lặng bổ sung. Quả nhiên vẫn là ngạo kiều hệ a.
Liền không chờ đợi đi theo.
Sesshomaru như có sở cảm, trừng mắt nhìn hắn " Ta vẫn muốn đoạt lấy Tùng Vân Nha Và Thiết Toái Nha. "
Bảo mẫu nhịn cười " Điện hạ tùy ý "
Sesshomaru quả thật không thể nhịn được nữa " Thu lại ánh mắt nhìn hài tử kia của ngươi "
"Nga."
Ta là Sát điện hạ đã đến phân cách tuyến
Cung điện lửa ngập trời cao, thiêu rụi tất cả những gì có trên đường đi của nó. Hai bóng người trong đó dần mờ nhạt đi giữa tầng không khí nóng rực. Sesshomaru trầm mặc đứng trên sườn núi, đôi mắt vàng chứa đựng một mảnh tĩnh lặng, dõi theo bóng dáng đang mờ nhạt dần kia.
" Ngài thực sự không định ra tay sao? "
Cung điện phát ra từng tiếng đứt gãy. Cả tòa nhà lớn cứ như vậy liền đổ sụp xuống. Sesshomaru nhắm mắt lại, giọng nói mang theo ý vị chịu đựng " Đây là con đường hắn chọn, ta không có quyền xen vào. "
"Ngài đang dần trưởng thành. " Mikazuki dường như lơ đãng nói " Khuyển Đại Tướng hẳn là rất vui đi. "
Mặc dù chỉ rất nhỏ, nhưng ngài đang thay đổi, điện hạ.
Sesshomaru bị ánh mắt của hắn làm rùng mình, vung tay " Trở về. "
Mikazuki nhìn theo bóng hắn, cong mi. Còn chưa về được a, hài tử.
Hắn xoay người, theo một con đường vắng khác đi dần xuống núi.