Chương 9
" Ở đây ít nhất mọi người xung quanh chỉ là sợ hãi hắn. Nếu về Tây quốc, ta làm sao có thể bảo vệ hắn đâu? "
Mikazuki lẳng lặng chờ đợi. Mười năm thời gian không có làm phai mờ mỹ mạo của thiếu nữ ngày nào, nhưng lại khiến thân mình nàng càng thêm hao gầy. Izayoi hiện tại không phải thiếu nữ thùy mị, nàng hiện tại là một người mẹ, không có ý nghĩa gì để hồi ức chuyện của hơn mười năm trước.
" Chờ ta chết đi..." Izayoi dịu dàng xoa đầu Inuyasha " Nhờ ngươi đem hắn về Tây quốc. Ta không mong hắn có thể thừa kế thứ gì, chỉ mong hắn nhất thế bình an. "
Sinh mệnh bán yêu dài như vậy, nàng còn có thể bảo vệ hắn bao lâu? Liệu đến khi nàng chết đi, hắn đã trưởng thành hay chưa?
Mikazuki gật đầu, thanh âm trầm thấp đáp lời " Chỉ cần ta còn sống, hắn chắc chắn an ổn một đời. "
============================================================
Hứa hẹn thay đổi cả đời Inuyasha đơn giản được định ra đến.
Dự cảm của người mẹ bao giờ cũng đáng sợ như vậy. Mikazuki hoàn toàn không nghĩ đến mọi chuyện sẽ đến nhanh như vậy, nhanh đến khiến hắn trở tay không kịp.
Một ngày, Izayoi sửa soạn xong y phục của hai người, chuẩn bị dỗ nhi tử đi ngủ, quay đầu liền không thấy nhi tử đâụ Nàng hỏi thị nữ trong viện đều không thấy, liền vội vã ra ngoài tìm.
" Inuyasha..."
" Inuyasha... "
Xa xa, hồng ảnh như cơn gió vụt đến, lao vào lòng nàng. Inuyasha trong tay ôm một quả cầu, khó hiểu hỏi nàng " Mẹ, bán yêu là gì vậy?"
Nụ cười trên môi Izayoi vụt tắt, thân mình trong chốc lát cứng đờ. Nàng thốt không ra lời, xót xa trong lòng mãnh liệt dâng trào. Nhìn gương mặt thơ ngây của nhi tử, nước mắt liền không cầm giữ được rơi xuống.
"Mẹ?" Inuyasha luống cuống, ngay cả bóng trong tay cũng không quản đánh rơi một bên " Người làm sao vậy?"
Đó là lần đầu tiên Inuyasha thấy được mẹ mình khóc.
Cũng là lần cuối cùng.
Izayoi gạt nước mắt, miễn cưỡng mỉm cười dắt tay hắn "Chúng ta về thôi."
Nàng không có nói hắn biết. Inuyasha còn quá nhỏ để hiểu sự khắc nghiệt của thế giới này. Hắn xứng đáng có một tuổi thơ tốt đẹp hơn thế này.
"Thì ra ở nơi này..." Thanh âm khàn khàn tựa như cổ họng bị thứ gì thiêu đốt tạo thành vang lên bên tai " Để ta tìm lâu như vậy."
Izayoi hoảng sợ ngẩng đầụ Cách nàng không xa đứng một người, không, nói là người đều quá dối trá. Quái vật nhân thân quỷ diện nhìn chằm chằm Inuyasha, tựa như nhìn món ngon bày trước mặt. Nó mắt không rời hai mẹ con nàng, lời nói như rít ra từ giữa những chiếc răng nanh " Bán yêu, ta tìm ngươi thật lâu đâụ "
Inuyasha sợ đến thốt không ra tiếng, túm chặt y phục mẫu thân. Izayoi thất sắc, vội ôm lấy nhi tử chạy nhanh vào trong viện. Quái vật kia lập tức đuổi theo, mắt thấy liền bắt được vạt y phục của nàng, một tầng kết giới màu tím đem hắn bài xích ở ngoài.
" Quả nhiên có kết giới." Yêu quái kia phun ra một hơi, từ trong miệng nhổ ra một hòn đá hình thù quái dị " Không uổng công ta nghe ngóng rồi mới ra tay."
Yêu quái nắm hòn đá kia trong tay, xông tới. Lần này kết giới chỉ hơi rung lên, mở ra một lỗ hổng để nó đi vào.
Trong truyền thuyết thánh thạch có thể xuyên qua tất cả kết giới, cư nhiên nằm trong tay một cái yêu quái bình thường.