⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lau đi vài giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt trước khi bước vào bên trong căn phòng.
“Vâng, bố. Con xin lỗi vì thời gian này không đến thắm bố mẹ thường xuyên được, công việc con quá bận rộn, con không sắp xếp được thời gian.”
“Công việc vất vả lắm sao? Ông chủ con bốc lột con hay sao con gái?”
Cô tiến đến bình hoa đặt trên tủ gần giường mẹ tôi nằm rồi cắm một vài bông hoa đã mua vào trong chiếc bình đó rồi để một bó hoa bên cạnh.
“Không đâu bố, số lượng công việc quá nhiều mà thôi. Con cũng đã quen rồi” Cô cười cay đắng khi đã quay lưng lại với họ.
Bị bốc lột sao, theo cách nào? Cô tự hỏi chính bản thân mình.
“Con gái, con đã ăn cơm chưa.” Cô nhìn bố mình khi nghe ông hỏi.
“Con chưa” Cô mĩm cười đối mặt với ông và nói.
“Thế con cùng ba đến nhà ăn của bệnh viện cùng ăn cơm.” Ông nói với cô.
“Vâng” Cô đáp lại.
Sau khi ăn xong bữa tối cùng với bố, hai ngườii trở lại phòng bệnh mẹ cô. Ngồi nói chuyện với bà một lúc cô đứng dậy đi rót cho mình ly nước. Cô bỗng nhìn thấy mẹ nói chuyện gì đấy với bố trong bà đang rất vui. Tôi cũng mĩn cười khi thấy cảnh đó, cảnh đầy đủ một gia đình. Cô rất biết ơn Lục Doanh vì cô ấy đã giúp đỡ gia đình chúng cô trong lúc gia đình bọn họ gặp khó khăn và mẹ cô cần tiền chữa bệnh.
Bạn thân của cô sẽ nghỉ gì khi tôi đưa đoạn video này cho cô ấy? Cô ấy sẽ nói gì khi biết chuyện này? Gia đình cô sẽ thế nào khi biết chuyện?
Cô ngạc nhiên mở to mắt khi những ký ức đen tối ấy vút qua trong tâm trí cô.
Cô không nhận ra rằng mình đã đánh rơi cốc nước và lập tức khiến nó vỡ vụn.
“Con làm thế? Có bị sao không, con gái.” Bố cô lo lắng hỏi khi nghe thấy tiếng ly vỡ.
“Con con không sao đâu bố, con chỉ bị trượt tay thôi ạ.”
Nói xong cô đi nhanh vào phòng vệ sinh, rửa mặt. Để cho dòng nước lạnh chảy trên mặt cô, nó khiến cho cô có thể bình tỉnh lại.
Tại sao khi cô đã đạt được mọi thứ, đạt được niềm vui và hạnh phúc mà cô luôn ao ước từ lâụ Nhưng tại sao cô lại thấy khổ sỡ như vậy?
Cô từ từ trượt xuống sàn nhà ngồi co lại một góc trong phòng về sinh. Ôm lấy đầu gối, cúi đầu xuống gối giấu đi tiếng khóc nghẹ ngào.
Quá Khứ
Trốn trong phòng vệ sinh khóc một lúc lâu cô cũng đã bình tĩnh trở lại. Khi cô đã bình tĩnh lại cô quay trở lại phòng mẹ mình. Khi thấy cô quay trở lại bố cô liền hỏi
“Nhân tiện, con gái, bó hoa đó là của ai tặng con sao?” Ông nói rồi chỉ vào bó hoa cô mua lúc nãy đang nằm bên cạnh bình hoa.
“À, không phải, con mua nó để tặng cho một người bạn của co đó ạ.”
“Con gái, con lại yêu ai rồi hay sao.”
“Ôi, bố Không phải thế đâụ”
Cô nhìn đồng hồ thấy trời cũng đã muộn. Cô phải đến nơi đó trước khi bóng tối bao trùm hẳn.
“Bố bố ơi Con phải đi rồi. Con sẽ quay lại thăm bố mẹ sau ạ” cô nói.
“À, được rồi, con gái, con đi cẩn thận nhé?”
“Vâng” cô đáp lại rồi thơm lên má bố một nụ hôn ngọt ngào, cô cũng làm như thế với mẹ của mình.
cô nhanh chóng rời khỏi đó đến chỗ giữ xe lấy xe cô lái xe đến nơi mà người bạn tri kỷ của cô đã ở.

⬅ Trước Tiếp ➡