⬅ Trước Tiếp ➡
Bèn theo bản năng của giống đực, chậm rãi hướng lên trên, bò đến nơi ướt át nồng nàn nhất kia.
Đầu nhỏ thử điểm nhẹ vào hoa châu xấu hổ giấu kín kia, lập tức khiến hoa châu run rẩy, nó tựa như tìm được thú vui, vươn đầu lưỡi liếm một cái, hoa châu kia nào chịu được khiêu khích như thế, thân thể nho nhỏ dựng lên, ngẩng đầu.
Tựa như muốn nhìn thử xem là ai can đảm dám trêu đùa cô.
Đó chính là nguyện vọng của bạch xà.
Một ngụm ngậm lấy hoa châu dựng đứng, lưỡi nhỏ cuốn thật chặt, thỉnh thoảng mút một cái, dường như nếm được món ăn trân quý, hận không thể nuốt trọn, lại muốn tỉ mỉ nhấm nháp, đành không thể làm gì khác hơn là ngậm lấy, trêu đùa đến mức hoa huyệt khép kín kia ướt át từng trận.
Ấu Nghi không thể tự chủ, từ đầu đến cuối chỉ có thể trơ mắt nhìn bạch xà ghê tởm kia làm điều xấu trên người mình.
Thân thể chưa bao giờ bị người khác chạm vào bị thân rắn lạnh như ngọc lướt qua, trên da thịt hiện lên từng dấu hồng nhạt, thân thể mềm mại không khống chế được mà run nhè nhẹ.
Bạch xà dường như biết cô sợ, đuôi rắn nhẹ nhàng quấn lấy mắt cá chân cô, vuốt ve qua lại, giống như đang an ủi cô.
Ngoài dự đoán, Ấu Nghi không còn sợ hãi nữa, trong lòng cô nghi hoặc, rốt cuộc là bạch xà làm pháp thuật hay là trong mơ bản thân cũng trở nên dâm đãng phóng túng?
Bạch xà không cho cô thời gian tự hỏi, ăn xong hoa châu nhỏ, nó không thỏa mãn với việc chỉ lướt qua, lưỡi rắn đẩy vào cửa thành khép chặt, nhẹ nhàng di động trên dưới.
Ý đồ rõ ràng, nó muốn đi vào bên trong hoa huyệt của cô.
Chạng vạng, ánh nắng chiều đầy trời, trong sân yên tĩnh, hoa tử đằng buông xuống, cô gái nhỏ nằm ngửa thoải mái trên ghế mây, hai chân nhỏ bé trắng noãn tách ra, tạo thành độ cong mê người khiến người ta đỏ mặt.
Chiếc quần lót gấu nhỏ đáng yêu không biết tại sao lại thành hai mảnh giữa không trung, vô cùng đáng thương treo giữa hai chân cô gái nhỏ, hoa huyệt phấn hồng non mềm lộ ra bên ngoài, giống như một khối đậu hũ cực mềm cực mịn, chạm vào sẽ nát.
Đáng tiếc không có người thương hương tiếc ngọc, một con bạch xà nấn ná giữa hai chân cô gái nhỏ, cái đầu chống ở hai cánh hoa môi khép kín liếm láp qua lại, từ từ dẫn ra nước ngọt sâu trong mật động, bị nó chờ đợi hồi lâu uống hết toàn bộ.
Đầu lưỡi đỏ tươi kiên nhẫn liếm nụ hoa mẫn cảm co rúm lại, cuối cùng bị nó liếm ra một khe hở nhỏ, mị thịt bên trong quay cuồng, từng tấc mất hồn, nghĩ cũng biết sau khi đi vào sẽ bị cắn giết như thế nào.
Nghĩ đến đây, đuôi rắn thậm chí còn vì vậy mà kích động quơ quơ.
Đầu lưỡi dài nhỏ tiếng vào đường hầm, tùy ý ngao du bên trong.
Vừa tiến vào, vách thịt non mềm vì lần đầu tiên tiếp xúc với vật lạ mà mẫn cảm co rút lại, xoắn chặt vật lạ cắm vào, suýt chút nữa thần hồn của nó bị bỏ lại bên trong.
Thật chặt, thật non, thật mềm.
Còn có hơi ướt át, giống như cánh hoa dính đầy sương sớm, dụ hoặc người đến ngắt.
Bị bản năng thúc đẩy, đầu lưỡi của bạch xà dùng chút lực, hơi lui về phía sau, rồi lại lần nữa bắt đầu tấn công, không ngừng khuấy động mị thịt căng chặt, luân phiên như vậy vài lần, rất nhanh đã thuần phục được hoa huyệt yêu kiều.

⬅ Trước Tiếp ➡