Chương 2
La Tiểu Xuyên dù là kẻ không sợ trời không sợ đất lúc này cũng bị nhìn chăm chú đến lạnh xương sống, đây nào phải tên trộm bình thường, đây rõ ràng chính là kẻ liều mạng nha.
Nam nhân chăm chú nhìn y một lúc, không nói lời nào, mãi đến tận khi La Tiểu Xuyên vã mồ hôi ra, hắn mới giật giật môi, phun ra độc một chữ "Đói."
"Hả?" La Tiểu Xuyên há hốc mồm, nòng súng bên hông lập tức nhích lên, y hoảng sợ vội kêu to "Có... có đồ ăn, trong bếp có đồ ăn."
Nam nhân dường như không nghe thấy y nói, nôn nóng nhìn xung quanh, sau đó hung hăng quay đầu lại trừng y "Tôi muốn ăn."
La Tiểu Xuyên không có cách nào khác đành đưa tay chậm rãi chuyển qua kệ bếp trước mặt, lấy ra nồi cơm điện. Chút cơm ngày hôm qua sớm đã ăn sạch sẽ, tủ lạnh thì rỗng tuếch, gạo cũng không còn, may mà còn lại chút mì sợi, không phải vậy thì y quả thật không biết lấy cái gì mà nấụ Sợ vị sát thần phía sau đợi không kịp, nước còn chưa sôi, y vội vã ném mì sợi vào, sau đó đập thêm một quả trứng gà, cầm đôi đũa tùy tiện quấy hai cái.
Đại khái là ngửi thấy được hương vị, bụng nam nhân phía sau liền phát ra một tiếng kêu kháng nghị cực kỳ vang dội, khiến La Tiểu Xuyên bị chọc cười, ở phía nam nhân không nhìn thấy, y trộm nhếch lên khoé miệng, sau đó vớt mì sợi ra.
Rõ ràng chỉ là một bát nước dùng với mỳ tôm trứng gà, hành thái cũng chẳng có, nhưng nam nhân kia ăn rất ngon lành, vừa xơi vừa liếm hai cái lên bát. La Tiểu Xuyên ở bên cạnh nhìn, nguyên bản cái bụng chưa được lấp đầy của y lại thấy đói, tiếng bụng réo so với nam nhân vừa nãy còn vang dội hơn, nhưng mà lúc này y chỉ có thể nhìn. Thấy nam nhân vội vàng ăn, y liền bắt đầu tính kế, làm cách nào mới có thể thoát thân.
La Tiểu Xuyên lén quan sát nam nhân từ trên xuống dưới, trên người hắn trùm một cái áo bông rách rưới, vừa nhìn chính là nhặt được ở bãi rác, cũng không biết mặc mấy ngày rồi, một mùi hôi hám bốc lên, vừa nãy y căng thẳng nên không chú ý, hiện tại vừa ngửi thấy liền suýt nữa thì ngất. Chân hắn cũng chỉ xỏ một cái dép mùa hè, còn chân kia cứ như vậy để trần, đèn huỳnh quang chiếu xuống, rõ ràng có thể nhìn thấy da chân bị sưng đỏ nứt nẻ. Hắn mặc một cái quần tây, so sánh với cái áo liền thấy hoàn toàn không phù hợp, La Tiểu Xuyên coi như không biết dùng hàng hiệu, chí ít cũng có thể nhìn ra được chiếc quần kia may bằng loại vải cực tốt.
Chẳng qua mấu chốt nhất vẫn là nam nhân này ăn mỳ vội vàng thế nào đi chăng nữa thì tay hắn vẫn nắm chặt lấy khẩu súng, La Tiểu Xuyên lăn lộn nhiều năm như vậy, từng gia nhập vài bang phái, cũng không thật sự dùng qua súng, cùng lắm cũng chỉ cầm ở trên tay trêu đùa dọa người. Y gặp nhiều nhất là loại súng lục Colt M1911 nho nhỏ nhưng uy lực vô cùng, khẩu súng này của nam nhân vừa nhìn liền biết không phải, chắc là hàng ngoại.
La Tiểu Xuyên không nhịn được lại liếc nhìn gò má nam nhân một cái, bụng nghĩ cái tên này tuyệt đối không phải kẻ có thân phận tầm thường.