⬅ Trước Tiếp ➡

"..." La Tiểu Xuyên lúc này mới bi phẫn nhớ ra, nhà y thì có đồ vật đáng giá gì để mà trộm, lại nghĩ tiếp, không nhìn thấy tên ngốc này thì chính mình còn gấp cái gì, hắn biến đi rồi thì y nên cao hứng mới phải chứ.
Cứu cũng đã cứu về, chả nhẽ để tiền chữa bệnh đổ xuống sông xuống biển?
Càng nghĩ càng buồn bực, La Tiểu Xuyên ở trên người nam nhân bồi thêm một cước "Ai bảo cậu mặc đồ của tôi "
Nam nhân vẻ mặt đau khổ, cảm thấy rất oan ức, rõ ràng hôm qua là y lấy áo đưa cho mình mặc không phải sao?
"Đánh răng rửa mặt đi Tôi đi kiếm chút tiền, ở nhà chịu khó đợi " Có lẽ là cảm thấy nói chuyện cùng một kẻ ngốc quá vô vị, La Tiểu Xuyên lầm bầm hai câu, rồi vội vã ra ngoài. Trong tay y một chút tiền lẻ cũng không có, đói thì chỉ có nước đi ăn trộm bánh bao.
Tuy vậy cũng không phải là y không kiếm được tiền, trộm cắp chính là biện pháp ngu ngốc nhất, hiện tại ai còn đi làm trò này thì chính là kẻ không có đầu óc, thỉnh thoảng thì y đi xin tiền của mấy tên đàn em, có lúc y sẽ theo đại ca đi ra ngoài hỗ trợ chút chuyện mà được chia tiền.
Sau khi La Tiểu Xuyên lấy được tiền trở lại, trước tiên y mang theo nam nhân đi quán mì sợi ở ngõ đối diện gọi hai bát mì thịt bò lớn, không biết tại sao, y thật không dám mang nam nhân này đi ra những nơi đông người, trực giác của y cảnh báo việc này rất nguy hiểm. Hai người xì xụp uống canh sạch bách tới đáy, đại khái nghĩ tới việc lát nữa sẽ đem tên này tống khứ đi, La Tiểu Xuyên hào phóng mua một túi bánh lớn, đưa cho hắn.
"Được rồi, cậu đi đi, tôi không có thời gian rảnh rỗi làm bảo mẫu mà quản cậụ" La Tiểu Xuyên ngậm thuốc lá chậm rãi đi, được hai bước quay đầu lại thì phát hiện đối phương vẫn bám theo sau mình "Cậu không phải nghe hiểu tiếng người sao? Mau đi đi Chớ có đi theo tôi "
"... Tại sao? Tôi đã làm gì sai?" Nam nhân khó hiểu, thật giống đại cẩu bị chủ vứt bỏ, nửa bước cũng không chịu rời đi.
Thật là đủ phiền Y không có thời gian rảnh rỗi cùng một kẻ ngốc chơi đùa. La Tiểu Xuyên rít sâu một hơi thuốc, dứt khoát nhảy lên một chiếc xe buýt, đóng cửa xe cái "rầm" một tiếng, động tác của y rất nhanh nên tên kia bị để lại bên ngoài. Qua cửa kính xe, y nhìn thấy đối phương còn hộc tốc chạy theo sau một lúc, xe quẹo một cái, bóng tên kia lập tức không thấy tăm hơi. Không biết vì sao, y lại cảm thấy trong lòng hơi rầu rĩ, có lẽ là do đối phương khá giống với đại cẩu y đã từng nuôi, nhưng chỉ chốc lát y liền đem nam nhân kia quẳng ra sau đầụ
Buổi tối lúc La Tiểu Xuyên trở về, đã sắp mười hai giờ, ngày hôm nay y gặp may, thắng được không ít tiền, lại còn từ người anh em của mình lấy đi một khoản nữa, cho nên khi ngang qua quán ăn nhỏ đầu hẻm thì y đường hoàng mua một đĩa cơm chiên, sau đó cười hắc hắc rồi lắc lư đi sâu vào trong ngõ hẻm.
Kết quả mới vừa bước vài bước, liền vấp trúng một đống đen thù lù ven đường, y thầm mắng một tiếng rồi cúi đầu nhìn, vừa nhìn liền thấy khuôn mặt quen thuộc kia ngay dưới ánh đèn lờ mờ.


⬅ Trước Tiếp ➡