"À, đúng rồi, xém chút nữa quên nói, ngàn vạn lần không được vào phòng của Tô Túc a." La Tử Sơ nhịn cười nói. Nhỏ này là có tật giật mình mà.
"Hả?" Karen ngẩn ra một chút. "Tôi biết rồi." Cậu gật gật đầu.
"Thật ngoan." Là đứa con gái duy nhất trong nhà, La Tử Sơ lần đầu tiên nếm thử tư vị được làm chị, ha, nếu cô có một người em trai có thể vừa đẹp trai lại nghe lời như vậy thì tốt biết mấy.
Ngoan? Karen nhếch miệng nở một nụ cười thật tươi.
Một ngày trôi qua thật nhanh chóng, Karen đang cùng hai con vật nuôi nằm trên ghế sofa xem tivi thì nghe thấy tiếng mở cửa, cậu phấn khởi bật người dậy. "Mọi người về rồi!"
"Ừ." La Tử Sơ và Dương Gia tươi cười trả lời.
"A, Tô Tô đâu?" Không biết vì sao mà cậu cứ luôn vô thức tìm kiếm bóng hình mảnh mai nhỏ bé kia.
"Cậu ấy còn có chút việc, lát nữa sẽ trở về."
"Ồ.." Trong tim sượt qua một sự thất vọng không lời.
Tối muộn ngày hôm đó, đợi khi tất cả mọi người đều đã ngủ say rồi cô mới im hơi lặng tiếng vào nhà, sang ngay thứ hai cô lại lặp lại hành trình ngày hôm trước, mấy ngày liên tục, ngoại trừ vào giờ cơm sáng là Karen sẽ thấy cô im lặng ăn bữa sáng ra, thì thời gian còn lại đều hoàn toàn không thấy được mặt cô.
Nhưng là hôm nay, khó có được một hôm mà Tô Túc không rời nhà trọ vào buổi trưa, bởi vì đúng thật là cô không còn chỗ nào để đi nữa, chỗ đó hôm nay cũng đóng cửa mất rồi.
Hai người Dương Gia và La Tử Sơ cũng không có lớp buổi sáng nên cả hai đang ngồi trong phòng dạy Karen cách dùng đũa, Tô Túc cực kì buồn chán ngồi trên ghế sofa xem tivi, xem chán một kênh rồi đang muốn đổi sang kênh khác nhưng cô lại không thể tìm thấy điều khiển tivi ở đâu.
"Here." Trước mắt cô xuất hiện chiếc điều khiển cùng những ngón tay thon dài trắng muốt.
"Cảm ơn." Ngay cả nhìn cô cũng không nhìn cậu, chỉ nhàn nhạt nói một câu cảm ơn rồi nhận lấy điều khiển.
"Tô Tô, có phải là chị ghét tôi không?"
Tô Túc đang định đổi kênh thì trượt tay một cái, điều khiển trong tay ngay lập tức rớt bịch xuống đất.
Căn phòng chìm trong sự yên lặng quỷ dị.
"Không có, là do cậu nghĩ nhiều quá thôi." Sau một lúc, Tô Túc mới chậm rì rì mở miệng, cô không dấu vết mà liếc mắt nhìn hai người đang cười trộm kia một cái.
"Là vậy sao? Như vậy tại sao chị không thèm nhìn tôi, cũng không nói chuyện với tôi?" Karen ngây thơ hỏi.
"À, có lẽ do luôn không đúng lúc thôi." Cô miễn cưỡng nở nụ cười.
"Phụt." một tiếng, phải đó, muốn nhìn một người cũng phải chọn ngày hoàng đạo mới được.
"Dương Dương, cậu có ý kiến gì sao?" Tô Túc cười như không cười hỏi.
"Không có không có, chỉ là bây giờ tớ với La La có việc phải ra ngoài, cơm trưa của Karen đành nhờ cậu rồi." Để hai người họ có cơ hội ở một mình với nhau.
"Cả hai người 'đột nhiên' phải ra ngoài sao?" Tại sao cô chưa hề nghe qua chuyện này?