⬅ Trước Tiếp ➡
Nam Dịch nhẹ nhàng đảo mắt qua, ngón tay chậm rãi quấn chặt tóc của cậu: "Anh trai anh có crush rồi hả?"
Như muốn động đất, trong lúc hoảng hốt, dường như chỏm tóc bị ai đó nắm trong lòng bàn tay, cậu cảm thấy cái ót bị đau, phản xạ nắm chặt đầu ngón tay của cô: "Cái gì?"
Trong đầu đang tràn ngập hốt hoảng lo sợ, có người ở sau lưng nói luyên thuyên, khiến em gái biết sự kiện kia rồi à?
Cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trong lòng bàn tay anh trai, cô hoàn toàn xác nhận suy đoán của mình, "Bức thư hôm qua là do cô ấy đưa."
Bắt đầu từ khi nào chứ, ở nơi cô không thấy, lợi dụng khoảng trống mà chen vào, đột nhập vào khu rừng hoang vắng bén rễ nẩy mầm, ngọn cây hướng lên bầu trời, tuyên thệ niềm kiêu ngạo của mình.
Nam Kiêu muốn giải thích cái gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đành phải nhìn cô rút tay ra rời đi một cách vô ích, nụ cười vẫn trong veo như cũ: "Lần sau dẫn em đi gặp cô ấy nhé."
Không thấy đáy.
Nam Kiêu lúng ta lúng túng, miệng nghẹn lại, không quen với cảm giác hiện tại. Ban đầu là vì để kiểm tra có phải mình thật sự có thể không có cô hay không, mới ỡm ờ nhận thư tình của nữ sinh kia, hơn nữa cũng không từ chối sự xum xoe ấy.
Tất cả các dấu hiệu tổng hợp lại cho thấy cậu không thể đi qua đầm lầy này.
".. Không có, anh không có thích cô ta." Giọng cậu trầm xuống, giữ chặt tay thiếu nữ, dáng người cao ngất nửa sáng nửa tối dưới ánh mặt trời lặn: "Anh chỉ thích Tiểu Dịch."
Hai anh em có tình cảm thân thiết, cha mẹ Nam cực kỳ vui mừng.
Ảnh hưởng của Nam Dịch với Nam Kiêu không thể nghi ngờ là rất đáng kinh ngạc, anh trở nên ưu tú trầm ổn hơn, càng ngày càng có khí chất của người thừa kế; chẳng qua đối với yêu cầu của Nam Dịch cho tới bây giờ cậu đều ngoan ngoãn phục tùng, như một con cún trung thành, mỗi ngày đều ở cạnh cô, đuổi đi tất cả các sinh vật giống đực không có ý tốt.
Trong làn gió mùa hè, gió thổi những tấm rèm cửa màu trắng trộn lẫn hương thơm, Nam Kiêu ngồi trên ghế, ánh đèn mờ ảo chiếu vào cơ thể trần trụi của anh, giống như một vị thần sa ngã.
"Anh trai, nghiêng đầu sang bên phải một chút, buông chân ra một chút."
Cô gái ngồi sau giá vẽ lại nhắc nhở người anh trai nghiêm nghị của mình, ngữ khí có chút bất đắc dĩ: "Có gì mà dấu chứ, toàn thân trên dưới của anh có chỗ nào em chưa từng nhìn đâu?"
Những giọt mồ hôi lấm tấm phủ dày đặc lên làn da màu lúa mì, trong suốt như chạm vào một lớp mật ong. Nhất là phần hầu kết nhô ra khi thiếu niên đưa cằm ra, mỗi khi nuốt xuống một ngụm nước miếng, động tác nâng lên hạ xuống khi hít thở, khi lông mi của anh lại run nhè nhẹ.
Thật là, ngon miệng.
Vì thế, cốt truyện của tiết mục biến thành em gái phúc hắc một mình đùa giỡn anh trai, đương nhiên là do một người đồng ý chơi và một người đồng ý chịu chơi.
Ở trước mặt em gái, năng lực ứng biến, trí tuệ sáng suốt, v.v .. không tồn tại, tất cả đều không tồn tại.

⬅ Trước Tiếp ➡