⬅ Trước Tiếp ➡
".." Ánh mắt Nam Dịch bí ẩn, khóe miệng nở nụ cười đúng mực, cố ý dụ dỗ anh, "Anh không chúc mừng cho bọn em hả?" Nói xong, cô ngồi lên bắp đùi anh, đầu tựa lên bả vai rộng lớn, giống như cún con ngửi ngửi tóc anh.
Chúc mừng? Quả thật hiện tại anh rất muốn đem Tiểu Thạch được Nam Dịch treo trên bờ môi kia đánh gãy chân tay.
"Em cực kỳ muốn thử xem hôn môi có mùi vị gì, cũng muốn thử làm chuyện vô cùng kích thích một lần."
"Cho nên, em đồng ý với cậu ấy rồi!"
Nam Kiêu giận quá hóa cười, kẹp lấy vòng eo mảnh mai của cô, không đứng đắn dụ hoặc: "Không phải muốn chuyện kích thích sao? Để anh trai dạy em."
Nam Dịch giả vờ làm ra dáng vẻ sợ hãi, đứa nhỏ trong lòng lại cười đến run rẩy cả người, ngây người nhìn anh trai: "Anh trai.."
Mặc kệ em gái nghĩ gì, dù sao chỉ cần nghe thấy thứ thuộc về mình sắp bay đi, anh sẽ cảm thấy trống rỗng, trong linh hồn như bị thiếu mất thứ gì, nói là ham muốn chiếm hữu cũng được, nói là ích kỷ cũng được.
Vì vậy bọn họ hôn môi rồi.
Khi Nam Dịch đưa đầu lưỡi vào trong miệng Nam Kiêu, cô cảm nhận được rõ ràng là anh trai đang lùi bước, sự phẫn nộ bị ham muốn chiếm hữu kích thích dần dần bị thu hồi lại, từng chút từng chút, nhắc nhở Nam Kiêu sự hoang đường của mình.
Từ từ, Nam Kiêu tự lừa gạt mình rằng đây chỉ là một cái hôn đơn giản và bị cuốn vào trong đó, anh nhận ra rằng đây không phải loại cảm giác nào có thể tiết kiệm bình dị, mà đó là sự cuồng nhiệt và bùng cháy thiêu đốt đến tận cùng.. tình yêu.
Anh bị dọa cho nhảy dựng, từ trong sự khiếp sợ to bự anh lập tức đẩy hai tay trắng noãn của em gái ra, nặng nề nhìn cô một cái, mở miệng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi.."
Nam Dịch chưa từ bỏ ý định hôn anh tiếp, kết quả bị anh trốn thoát, vài lần liên tiếp, cô đã không còn kiên nhẫn.
"Hờ.." Cô đứng lên, lộ ra nụ cười kiêu ngạo, giống như nữ vương đội vương miện: "Anh thích em. Chính là loại thích giữa đàn ông với phụ nữ."
Nghe vậy, Nam Kiêu mở to hai mắt, giống như chuyện xấu xí nhất bị phơi bày ra dưới ánh mặt trời, cổ họng khô khốc không thôi, cái gì anh cũng không nói, chỉ nhặt quần áo trên đất muốn rời đi.
Thậm chí, không dám nhìn tới vẻ mặt của em gái? Là khó chịu tức giận? Hay là vô cùng chán ghét? Cô.. Chán ghét anh?
Nam Dịch đã quen với việc làm chủ mọi thứ tuyệt đối không nghĩ tới anh sẽ phản ứng như vậy, trơ mắt nhìn anh rời đi, hạ quyết tâm, cởi váy hai dây trên người xuống mắt cá chân, khẽ gọi: "Anh trai, quay đầu lại nhìn em!"
Tiếng quần áo rơi xuống đất, giống như cánh dao treo trong lòng anh, anh máy móc quay đầu lại.
Thiếu nữ trẻ tuổi đang đắm chìm trong ánh nắng ấm áp của mùa hạ, sự kiên cường giữa trán, trắng nuột mịn màng, không có chỗ nào không đẹp, không có chỗ nào không làm lòng anh sôi sục, đây là đóa hoa anh tỉ mỉ chăm sóc.
Nhưng mà.. Anh là anh trai..
"Tiểu Dịch, anh.." Anh cúi đầu, tay cầm lấy quần áo đã nổi gân xanh, lại không dám nhìn cô một lần nào.

⬅ Trước Tiếp ➡