⬅ Trước Tiếp ➡
Toàn bộ những lời này Dương Vũ coi như không nghe thấy, chỉ vịn cánh tay Sở Đình đứng lên, còn thân thiết nhìn Kiều Tuyết bên kia. Bà Dương xấu hổ nói “Nhị Vũ, lần này thật sự là may mà có cháu, còn có các bà con cô bác, đến ngày tôi sẽ dẫn theo đứa con dâu hồ đồ này của mình đi cảm ơn mọi người.”
“Ngàn vạn lần đừng.” Người khác còn chưa nói, Dương Vũ đã từ chối trước, “Thím ba, cháu cứu chị dâu cũng không phải là vì muốn tiền của nhà thím, dù sao cũng đừng tặng trứng gà đường đỏ gì đó, đều giữ lại bồi bổ cho chị dâu đi, lần này chị dâu rớt xuống nước mới thật sự chịu khổ.”
Lời của Dương Vũ nói đến cảm động lòng người, Sở Đình lại mơ hồ cảm thấy ông chồng hờ này của mình vô cùng có khả năng là diễn tinh, nhưng cái này không ảnh hưởng cô tiếp tục đứng ở đây ăn dưa. Đúng vậy, cô đã nhìn ra, đây không phải chính là đoạn ngắn mở đầu của tiểu thuyết à
Nữ chính Kiều Tuyết bởi vì xảy ra khắc khẩu với người trong nhà dưới sự giận dữ nhảy sông, được người qua đường giáp cứu lên, vốn sau khi cứu lên đã không còn hô hấp ai ngờ một lát sau lại sống lại, nhưng ai cũng không biết Kiều Tuyết sống lại đã là cô ta của đời trước.
Sở Đình tuyệt đối không nghĩ tới người qua đường giáp trong tiểu thuyết cũng không nhắc tới lại là người chồng hờ của mình
Bà Dương luôn mãi nói lời cảm ơn, Dương Vũ luôn mãi chối từ, mọi người mới ồn ào tản ra, ai về nhà nấy.
Sở Đình cũng đỡ Dương Vũ chậm rãi trở về nhà, đợi cho đến khi không có ai Dương Vũ mới như không có việc gì buông cánh tay dìu đỡ của Sở Đình, tự mình đi nhanh về phía trước, còn cười giải thích với cô “Hiện giờ tốt hơn nhiều rồi, trên người có sức, có thể tự mình đi.”
Hai người trở về nhà, Dương Vũ vào trong phòng thay quần áo, Sở Đình cũng chỉ có thể đợi ở nhà bếp, hết cách rồi, cả căn nhà cũng chỉ có hai gian phòng, một gian nhà bếp một căn phòng ngủ, không có chỗ khác.
Ngồi ở trên ghế nhỏ trước bếp, Sở Đình lại quan sát kỹ càng cả nhà bếp, dùng ánh mắt tìm tòi một lần, phát hiện thật sự không có gì cả, ngay cả lương thực phụ bột ngô gì đó cũng không có, chỉ có mấy củ khoai lang. Đây không phải nói giỡn đâu, cái này còn sống như thế nào
Chẳng lẽ là để ở trong hầm?
Tuy rằng đời trước thành thị mà Sở Đình lớn lên không có phong tục đào hầm, nhưng địa phương này không hẳn là không có, ừ, chắc chắn là để lương thực ở trong hầm.
Sở Đình nghĩ như vậy, Dương Vũ đã thay quần áo xong, đi đến nhà bếp, nhìn thấy vợ mới cưới ngồi ở trên ghế dài ngơ ngác thì nói “Ngây ngốc cái gì?”
“Ha hả, không có gì, chỉ là suy nghĩ buổi tối ăn gì, lương thực trong nhà ở đâu?” Sở Đình thử thăm dò hỏi ra miệng.
“Không phải ở đây sao? Không nhìn thấy ư?” Dương Vũ tùy ý chỉ vào mấy củ khoai lang ở góc sáng sủa đó.
Không thể nào Cái này Sở Đình thật sự không biết nói gì.
Dương Vũ thấy trên mặt vợ mới cưới không thể tin dáng vẻ ngốc nghếch, nhịn không được nở nụ cười, nói “Đùa em thôi, mấy củ khoai lang đó sao ăn đủ, ngày hôm qua làm đám cưới lương thực trong nhà đều dùng hết, ngày mai tôi lại mua một ít về từ thành phố.”
Tuy rằng nói thời đại bây giờ làm đám cưới sẽ không làm lớn, dù sao cũng không có điều kiện tốt như thế, nhưng vẫn phải mời mấy người quen biết ăn cơm còn có mấy người bạn của mình, việc này Dương Vũ chắc chắn sẽ không làm, cha mẹ anh còn sống, cũng không tới phiên anh xử lý.
Vậy là tốt rồi, Sở Đình yên tâm.
“Quay về phòng đi, đừng ngồi ngẩn người ở chỗ này.” Dương Vũ cười tủm tỉm đến kéo Sở Đình “Từ hôm qua kết hôn chúng ta còn chưa trò chuyện cho tốt đâụ”
⬅ Trước Tiếp ➡