Nói xong lập tức lên giường tìm một chỗ trống nằm ngủ. Dương Vũ hưng phấn chờ cả buổi trời chỉ để chờ đến lúc này, anh không cam lòng. Anh chậm rãi nằm xuống, tay chống xuống chỗ trống cạnh Sở Đình, áp sát mặt vào cô, nói “Bà xã, hôm qua là đêm động phòng hoa chúc của chúng ta, hôm nay có phải nên bù lại không?”
Nói xong, tay anh còn không thành thật mà sờ lên eo Sở Đình, hơn nữa còn có ý định sờ lên trên, Sở Đình nắm tay anh lại.
“Hôm nay không được.” Sở Đình nói nhỏ.
Dương Vũ nghe vậy thì hơi không vui, hôm qua không được, sao hôm nay cũng không được? Người ta cưới vợ xuân xanh rạng ngời, mặt mày sáng rỡ, còn anh thì như thế này.
“Em đến ngày.” Sở Đình nhỏ giọng đáp, đúng vậy, Sở Đình vừa nghĩ ra được lý do “dì cả tới”.
Sở Đình hơi nghi ngờ Khoan đã, người này liệu có biết “dì cả” là gì không nhỉ? Niên đại này, chắc hẳn đối với mấy loại chuyện đó, người ta tương đối kiêng kỵ, cũng không biết anh có hiểu ý của mình không.
Cũng may Dương Vũ thật đúng là hiểụ Ngày thường là một đứa trẻ không được coi trọng trong gia đình, cha mẹ cũng không ai nói cho anh, nếu anh cứ ngu ngơ không biết quan sát tình huống xung quanh thì đúng là sẽ không biết gì thật. Anh lăn lộn trên phố phường, nghe được vô số câu chuyện tầm phào của đám đàn ông trung niên. Khi Dương Vũ nghe Sở Đình nói như thế, ý nghĩ đêm động phòng đã hoàn toàn phai nhạt.
Anh nghiêng người về, ngửa đầu nằm thẳng lại trên giường, hít thở trong hai giây để tĩnh lặng lại. Sau đó vẫn không cam lòng, xoay sang nằm cạnh Sở đình hỏi “Vậy cái đó của em khi nào sẽ xong?”
Sở Đình không rõ anh có biết chu kỳ sinh lý của phụ nữ là bao lâu hay không, nhưng cô nghĩ chắc là anh không biết bèn nói dối “hơn mười ngày”. Mèo mù gặp phải chuột chết, Dương Vũ không biết thật. Bình thường anh chỉ nghe người ta nói mấy lời thô tục, chỉ nói mấy chuyện linh tinh như đàn bà sẽ có mấy ngày không tiện, nhưng cũng không ai nói chi tiết. Cho nên anh tưởng Sở Đình nói thật, nghe nói hơn mười ngày mà buồn bực trong lòng, một tháng tổng cộng có ba mươi ngày mà chu kỳ sinh lý đã chiếm hơn mười ngày, haiz, chả trách muốn sinh con lại khó như vậy.
Không cam tâm tình nguyện, Dương Vũ cứ nằm như thế. Một lát sau bật ngồi dậy thổi tắt ngọn đèn ở đầu giường, lúc nằm lại trên giường, tay vẫn không thành thật mà sờ soạng tay Sở Đình.
Sở Đình không ngờ anh nghe mình nói vậy xong lại ngoan ngoãn mà ngủ, cô hơi kinh ngạc. Dù sao đây cũng là một chàng trai trẻ, cô còn tưởng phải dây dưa một trận, huống chi giọng điệu của Dương Vũ khi nãy đã không dễ nghe rồi. Nào ngờ người này cũng không tệ lắm, điều này khiến Sở Đình có lòng tin, cảm thấy có thể đào tạo được người này, sống cuộc sống mà cô mong muốn.
Nghe nói tỷ lệ ly hôn ở niên đại này là cực kỳ thấp, có lẽ thật sự có thể phát triển tốt hơn, Sở Đình có chút ý nghĩ như vậy. Không đúng, qua một khoảng thời gian nữa là đến thời cải cách kinh tế, nghe nói những nhà giàu mới nổi kia đều sẽ tìm đến tiểu tam, tìm tình nhân, hiện tượng loạn lạc xã hội phát sinh.
Dương Vũ hiện nay 22 tuổi, tám năm nữa là đến cải cách, hình như phải mất chín năm mới mở cửa hoàn toàn. Nói vậy, còn tối thiểu gần hai mươi năm nữa, hai mươi năm nữa cũng đã hơn bốn mươi tuổi. Cũng được, Sở Đình nghĩ có thể trải qua đến lúc đó.