Chương 23
Lúc trưa Kiều Lam chỉ ăn một chén cơm nhỏ, bây giờ cô thật sự rất đói bụng.Bà nội Kiều không giành được đồ ăn, tức giận mắng chửi không ngừng, nhưng thấy Kiều Lam ăn nhanh như vậy, bà ta không còn cách nào khác, thế là chạy vào bếp lấy một đôi đũa.Không thể để Kiều Lam ăn hết một mình được Vội vội vàng vàng giành lấy miếng thịt bò to nhất trong đĩa, bỏ vào miệng nhai.Nhai không được.Còn bị đau răng.Bà nội Kiều đã lớn tuổi, răng lợi không tốt.
Năm ngoái cha Kiều nói muốn làm cho bà ta một bộ răng giả, bà ta ngại đắt nên không làm.
Nói rằng mình lớn tuổi rồi ăn không được nhiều nữa, bình thường ăn chút cháo cũng không sao.Bà nội Kiều che miệng vì đau răng, cắn một miếng thịt thôi mà khiến răng bà ta như muốn rụng rời.
Bà ta tức giận kêu lên “Không biết làm thì đừng có làm Mày nấu như vậy ai mà ăn được ”Kiều Lam cũng từ từ gắp một miếng thịt lớn, bỏ vào trong miệng “Con ăn được.”Bà nội Kiều …Như thể đang cố ý cho bà nội Kiều thấy răng lợi mình tốt như thế nào, Kiều Lam ăn rất nhanh, ăn xong còn tốt bụng gắp cho bà nội Kiều một miếng khoai tây “Món này nấu lâu nên rất nhừ, bà ăn đi.”Bà nội Kiều …Tức giận đến đau cả ngực.Giành thì không giành được, ăn cũng ăn không nổi, bà nội Kiều ngồi đối diện Kiều Lam nhìn cô ăn cơm, rồi bắt đầu nghi ngờ bản thân.Đây là đứa cháu gái nhát gan của bà ta đó sao?Dạo này nó bị cái gì vậy, sao đột nhiên lại không còn sợ bà ta nữa?Sau khi nghi ngờ bản thân một lúc lâu, bà ta cúi đầu xuống nhìn, phát hiện Kiều Lam đã ăn hết hơn nửa đĩa thịt.
Bà nội Kiều vội vàng nói “Đủ rồi đủ rồi.
Mày còn định ăn bao nhiêu nữa, còn lại để dành cho em trai mày, lát nữa nó về ăn.”“Lúc Kiều Nguyên về đến nhà chắc cũng đã mười giờ tối, bà dám để nó ăn sao?”Bà nội Kiều …Kiều Nguyên quá béo.
Mấy ngày trước đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói cần ăn ít lại một chút, nhất là ban đêm, sau bữa cơm chiều cũng không nên ăn thêm cái gì nữa cả, đặc biệt là thịt cá.
Gần đây cha Kiều không cho Kiều Nguyên ăn khuya.
Mặc dù đau lòng nhưng bà nội Kiều lại rất lo lắng đến sức khỏe của cháu trai, chỉ có thể làm theo lời bác sĩ.Bình thường bà nội Kiều mắng người như đốt pháo, ấy thế mà hôm nay lại bị Kiều Lam làm cho á khẩu không nói được lời nào.
Thấy Kiều Lam đã ăn xong, bà ta nghĩ đến việc mình bỏ bao nhiêu tiền mua thịt để rồi đều vào bụng Kiều Lam, tức giận vô cùng.“Nhiều đồ ăn như vậy mà mày cũng ăn hết, bình thường chỉ ăn có chút…”Đó là vì bình thường chẳng có mấy đồ ăn.Thân thể đã gầy trơ xương như vậy, có cái gì mà ăn không hết, ăn bao nhiêu cũng không sợ béo ra.Không thể làm được gì, bà nội Kiều chỉ có thể mắng “Ăn ăn ăn, mày chỉ có biết ăn, ăn cho lắm vào rồi chẳng biết cái rắm gì cả, học hành không khá lên chút nào.
Cha mẹ mày bận bịu như vậy mày cũng không thèm phụ giúp.
Có giỏi thì mày học chị Hai mày đó, đi tìm một thằng đàn ông giàu rồi gả cho người ta đi.
Còn không nữa thì ráng mà học được như Lộ Lộ ấy.
Chẳng được tích sự gì thì đừng có múa may trước mặt bà đây ”Lộ Lộ mà bà nội Kiều nói là con gái nhà chú hai, học cùng trường cùng khối với Kiều Lam nhưng không chung lớp.
Lần trước kiểm tra tháng Lộ Lộ được hạng mười trong lớp, nhưng lại bị ba mẹ cô ấy thổi phồng lên như thể đứng hạng mười của khối vậy.Còn chị Hai của Kiều Lam thì tên là Kiều Hàm, năm nay vừa mới hai mươi.
Chị ấy lấy một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đã có con riêng và một đời vợ trước.