⬅ Trước Tiếp ➡

Tiêu hết tiền của cha mẹ rồi, cậu đi tìm một cái cây lệch tán rồi treo cổ trên đó cho rồi đi, cút ra đằng sau đứng ”Suýt chút nữa là Kiều Lam không nhịn được cười.Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com.
Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland.
Bản sẽ không đầy đủ.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.Bảo sao cứ nhắc đến vị thầy giáo này là học sinh lại sợ hãi đến thế.
Tốc độ nói chuyện của thầy như súng liên thanh vậy, bị mắng một trận như thế quả thực không còn chút mặt mũi nào.Đã cái nư ghê.Thầy Lưu mắng Tần Dương xong thì thôi, không giáo huấn nữa.
Lúc kiểm tra đến bàn Đàm Mặc, thầy chỉ nhìn anh một chút rồi trực tiếp bỏ qua.Không có ai xem Đàm Mặc như một người bình thường.Đối với chuyện này, Đàm Mặc cũng không có bất kỳ phản ứng nào cả.
Anh lại rúc người trong bóng tối nơi vách tường, tóc mái hơi dài che khuất đôi mắt.
Kiều Lam chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm nhọn hoắt của anh, rất gầy, cũng vô cùng nhợt nhạt.Kiều Lam không nhìn nữa, cô làm lơ ánh mắt như muốn giết người của Tần Dương đứng phía sau, nghiêm túc nghe thầy Lưu giảng bài.Dù tính thầy Lưu hơi hung dữ, nhưng thật sự thầy dạy rất giỏi, một tiết tiếng Anh cứ trôi qua nhanh chóng không có cảm giác gì.Sau khi hết tiết, Kiều Lam nhìn thời khóa biểu, bỏ sách tiếng Anh vào trong gầm bàn rồi đi tìm sách Toán.
Vừa mới chạm đến góc quyển sách, một bóng người đã phủ lên người cô.
Tiếng nói chuyện của đám con gái gần đó nhỏ lại, Kiều Lam vừa quay đầu đã nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Tần Dương.Kiều Lam rút sách Toán ra “Có chuyện gì?”Mẹ kiếp, còn hỏi cậu ta có chuyện gì? Tần Dương nhướng mày.Đã hại cậu ta bị phạt đứng, bây giờ còn có mặt mũi hỏi ngược lại cậu ta sao?“Tôi bảo cậu làm bài tập cậu không nghe à?”“Tôi có đồng ý sao?”Trần Diệu Dương, Tống Dao và những người khác ngồi ở phía trước nghe thấy vậy thì đều thoáng kinh ngạc quay qua nhìn bọn họ.
Tần Dương sửng sốt, lại càng thấy mất mặt hơn “Con mẹ nó cậu lặp lại lần nữa xem?”“Cậu bị điếc à? Tránh ra, đừng có cản đường tôi.” Kiều Lam đứng lên, cô định đi đến tủ sách phía cuối lớp học để bỏ vài quyển sách vào đó.Kiều Lam mới vừa đứng lên, Tần Dương thẹn quá hóa giận giật lấy sách trong tay cô ném ra ngoài.
Những quyển sách đập mạnh vào vách tường phía cuối phòng học.Một quyển sách bay thẳng đến chỗ Đàm Mặc, đập vào đùi anh, rồi rơi xuống đất.Lớp học bỗng lặng như tờ, Kiều Lam chợt nghĩ đến những dòng miêu tả về bệnh tình của Đàm Mặc trong tiểu thuyết gốc.Xúc giác của những người mắc hội chứng Asperger vô cùng nhạy cảm, thậm chí còn có thể dẫn đến phản ứng thái quá.
Cảm giác da thịt tiếp xúc với vật lạ có thể khiến họ đau đớn và khó chịụ 1 Hội chứng Asperger tiếng Anh Asperger syndrome AS , hay Aspergers là một rối loạn phát triển thần kinh đặc trưng bởi những khó khăn đáng kể trong tương tác xã hội và giao tiếp phi ngôn ngữ, cùng với các kiểu hành vi và sở thích bị hạn chế và lặp đi lặp lại.
Đây là một chứng rối loạn phổ tự kỷ ASD nhưng khác với các ASD khác bởi ngôn ngữ và trí thông minh tương đối không bị suy giảm.
Mặc dù không cần thiết để chẩn đoán, nhưng sự vụng về về thể chất và cách sử dụng ngôn ngữ bất thường là phổ biến.
Các dấu hiệu thường bắt đầu trước hai tuổi và thường kéo dài trong suốt cuộc đời của một người.
Nguồn Wikipedia.Trái tim Kiều Lam thắt lại, cô lập tức đẩy Tần Dương ra rồi đi về phía Đàm Mặc.


⬅ Trước Tiếp ➡