⬅ Trước Tiếp ➡
"Vậy thì tối mai đi." Cô lấy chiếc khăn trên kệ, chậm rãi lau tay, "Đến Xuân Lai Thuận, chúng tôi cung kính chờ đợi Hồ tiểu thư."
Loading...
Ông chủ Triệu gật đầu, rồi cầm cái túi xách, hấp tấp rời đi, trong khoang mũi ông giờ đây chỉ ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, nếu ở lại lâu hơn nữa chắc ông ta sẽ chết vì ghê tởm mất.
Kỷ Hoà vốn chuẩn bị định quay người rời khỏi, nhưng rồi cô lại trở mình đi về phía căn ngục u tối.
"Sao lại quay lại rồi?"
Một tên lính gác cũng coi như là có quan hệ tốt với cô hỏi.
"Ngứa tay"
Kỷ Hoà thờ ơ đáp, gót giày nhẹ nhàng va xuống mặt đất, một tiếng ‘cạch’ thanh tao vang lên, rồi dần dần vang vọng vào sâu trong bóng tối.
Trong cùng của ngục tối, nơi đang trói một tên “tử tù”, một nhân vật đặc biệt, người mà trong Kỷ gia ai cũng muốn xé nát cơ thể của hắn ta ra thành nhiều mảnh.
Đó là một trong những hung thủ khiến Kỷ Thiện Sinh không thể đi lại được như người bình thường. Là người từng hô mưa gọi gió, phong lưu uy vũ ở bến Thượng Hải - Phùng Cửu, Cửu gia
Nhưng đấy là quá khứ.
Phùng Cửu bây giờ chỉ là một tên tù nhân thấp kém nhỏ bé nằm trong cùng ngục tối của Kỷ gia, và đương nhiên, bất kì ai cũng có thể đến chà đạp anh ta.
Tên lính canh mở cửa phòng giam cho Kỷ Hoà rồi nhanh chóng rời đi. Như thường lệ, mỗi khi phó quan Kỷ muốn gặp Phùng Cửu thì chính là tâm trạng của cô đang rất tệ, và anh ta cũng không muốn bản thân vì chuyện này mà bị liên lụy.
"Haha, nhìn xem, ai tới này?"
Ở giữa phòng giam tối tăm, một giọng nam khàn khàn và yếu ớt theo tiếng cười vang lên, nói.
"Bộp"
Kỷ Hoà cầm cây roi dài trong tay, dùng một lực đạo quật ngã người đàn ông trong bóng tối một cách mạnh mẽ, tiếng cười khàn khàn của anh ta lập tức được thay thế bằng một tiếng kêu đau đớn bị bóp nghẹt giữa không trung.
"Sao vậy? Thiếu gia thân yêu của cô, lại làm gì khiến cô khó chịu sao?"
Người đàn ông dường như đã quen với những lần như này. Vừa rồi là do anh ta đã lơ là nên mới thất thanh la lên như vậy. Sau khi Kỷ Hòa tiếp tục giáng xuống từng đợt từng đợt một thì anh ta một bên vừa chịu đựng, một bên thì lại nghĩ về việc trêu đùa Kỷ Hòa.
"Để ta đoán xem nào..."
"Không phải chứ, cô vẫn còn chưa thổ lộ tâm tư với thiếu gia nhà cô hả?"
Kỷ Hoà không đáp lại một lời nào, nhưng hình như anh ta đã nói trúng tim đen của cô rồi, sức đánh vốn dĩ đã mạnh, giờ đây còn không ngừng tăng lên.
---
Tra tấn thể xác hay..
"Ah-haha ... có vẻ như ... tôi đã đoán đúng rồi ... a-"
Đuôi roi xẹt qua mặt, Phùng Cửu liếm vết máu rỉ ra khóe miệng, nhếch mép cười.
"Haiz, đúng vậy … một con người ghê tởm như cô ... một người phụ nữ thích lấy người khác ra tiêu khiển ... thì sẽ có ai thích chứ?"
"Nếu thiếu gia cô biết cô như vậy... Có phải hay không, anh ta sợ là sẽ bị dọa đến chết?"
"Ha ha ha ha ha ha!"
Kỷ Hoà bước lên, dùng chân dẫm mạnh vào chiếc chân vốn dĩ đã thương nặng của Phùng Cửu, dẫm nát nó.
"Câm miệng!"
Kỷ Hoà cúi xuống, nói một cách căm thù.

⬅ Trước Tiếp ➡