⬅ Trước Tiếp ➡
Bị người ở phía sau ôm cô ngửi thấy được mùi rượu nồng, bên cạnh đó còn có mùi tìиɧ ɖu͙©.
Hạ Nghiên hoảng quá định thoát khỏi cánh tay của hắn, đã bị sức lực mạnh mẽ kéo tới, đẩy mạnh ấn xuống giường, tay bị hắn treo ngay cổ. Động tác vụng về không hề thuần thục như Tiểu Tiết mà cởi khăn tắm cô.
Căn phòng lúc này nóng lên một cách đột ngột, lộ ra cảnh xuân của thiếu nữ. Nam nhân hơi thở trầm ấm mang theo men say:
"Không cần căng thẳng."
Nơi này rất tối cô không thể nhìn thấy được người đàn ông này là ai chỉ biết hắn có giọng nói rất hay a, tuy hắn nhìn thoáng qua có vẻ trẻ nhưng khí thế khiến cô sợ hãi.
"Này tên lưu manh kia dám xàm sở thiếu nữ như bà đây tôi... báo... báo công an đấy."
Lời nói chưa kịp dứt đã bị nuốt trở vào, hắn áp môi xuống hôi cô một cách nồng nhiệt, không có kỹ xảo mà cạy miệng nhỏ ra từ từ xâm chiếm, hơi thở ấm áp mang theo hương vị tìиɧ ɖu͙© làm cô đỏ mặt.
Hôn đến khi cô thở dồn dập mới chịu buông, đôi môi sưng đỏ ướm vài giọt máu, từ từ động xuống hai luồng tròn trịa kia, liếʍ láp hai tiểu đậu đỏ đến khi sưng đỏ mới thực vừa lòng mà cắn một ngụm như trẻ con thèm khát sữa mẹ.
"A…đừng…đừng mà."
Hạ Nghiên giọng run rẩy, cảm giác như thần kinh tê liệt, mặt càng đỏ hơn, tay hắn hấp tấp mà cởϊ qυầи áo của mình, ánh sáng ban đêm mơ hồ làm cô thấy được thân hình rắn chắc còn có vài vết chai trên cánh tay.
Lộ ra cụ dươиɠ ѵậŧ đang ngạnh đến dữ tợn, qυყ đầυ hồng hào,gân xanh nổi lên như ẩn như hiện,khiến cô lạnh toát người nghĩ thầm:
"Hắn như thế mà vào chắc chết mình mất…!"
Chưa kịp để cô cầu xin bàn tay thon dài thô ráp của người đàn ông không an phận đã tìm xuống hoa huyệt của cô, ngón tay thô ráp mà đưa vào nơi huyền bí chật hẹp, miễn miễn cưỡng cưỡng đút được một đốt ngón tay vào đã bị kẹp chặt.
"A... đừng mà..." Hạ Nghiên tuy đã bị Tiểu Tiết đυ.ng qua nhưng dù sao thì cũng là người quen, nhưng tên đàn ông xa lạ này thì hoảng không thôi chỉ muốn kẹp chặt lại đẩy dị vật ra khỏi thân thể mình.
"Chết tiệt chặt như thế à."
Nam nhân ở trên ngực cô mà thêm lực đạo, phía dưới tốc độ thụt ra rút vào nhanh hơn, cô thở hổn hển gương mặt nhỏ mê man, tóc dài đen nhánh dính vài sợi lên khuôn mặt người đàn ông, một ít d*m thủy từ từ chảy ra.
Hắn thấy cô có phản ứng thì đưa một ngón tay nói khàn khàn:
"Cô còn trinh?"
Cô không trả lời, hắn cũng không muốn tiếp tục dây dưa nữa, dù sao thì chỉ cần xong việc thì đưa thêm tiền là được.
Dươиɠ ѵậŧ đυ.ng tới khẩu huyệt, theo chất nhầy mà từ từ vào trong: "A… đau quá…nhẹ…nhẹ chút a."
Cô theo bản năng kẹp chặt lại muốn đẩy dị vật kia ra ngoài,vào chưa được 2 phần ba thì đã bị dừng lại vì quá nhỏ, hắn hừ nhẹ vỗ mông tròn trịa của cô, giọng nói có chút biến động mà nói:
"Thả lỏng."
Cô mơ màng nghe thấy tiếng nói dễ nghe, thân thể liền thả lỏng, được thả lỏng cự long liền tiến vào đâm thật sâu vào bụng cô.
"Ưʍ...ưm" Hạ Nghiên kêu thảm thiết mà trong thâm tâm lại có chút kɧoáı ©ảʍ.Thở hổn hển tùy ý để nam nhân rong ruổi, khai hoang, ra vào vài lần liền cảm thấy có cái gì đó muốn trút xuống.
Hắn thấy sắc mặt cô liền biết là cô sắp cao trào, tăng tốc càng mạnh hơn. Nam nhân khiến cô muốn ngừng mà không ngừng được,một cổ tϊиɧ ɖϊ©h͙ liền phun ra, ướt một mảng dương v*t.
Ước chừng thời gian không sai biệt lắm, hắn ra vào vài lần nữa mà bắn tinh sâu trong bụng cô.Tϊиɧ ɖϊ©h͙ ấm áp ở trong bụng, cô cảm nhận được sự thoải mái nhưng vẫn thấy thiếu gì đó.
Nam nhân phát tiết xong thì bỏ lại cục tiền bên cạnh bạn, định đứng dậy, gần đến cửa, cô liền chạy tới dùng thân thể mềm mại của mình áp sát vào người hắn, giọng nói mềm mại uyển chuyển như câu hồn:
"Tôi muốn…muốn nữa…cho… cho tôi… xin anh…"
⬅ Trước Tiếp ➡