Chương 19
"Mà anh này, anh là người ở thôn này à, làm ơn cho tôi hỏi, anh có biết nhà Vú Nụ là căn nào không? "
"Cô tìm bà ấy làm gì? "
"À, mẹ chồng tôi gửi tôi cho bà để bà dạy lễ nghi trong nhà, tôi không biết nhiều về lễ nghi phép tắt trong nhà cho lắm "
Cậu im lặng một hồi rồi quay người bỏ đi
"Này...sao không trả lời thế? Anh có biết không vậy?"
"Đi theo tôi "
"À ừ "
Chân cô chạy thoăn thoắt, vừa đi cô vừa nhìn vào bóng lưng của cậu, cô hỏi
"Anh dẫn tôi đến nhà bà ấy luôn à?"
"Ừ "
Cậu ấy chỉ ừ một cái rồi lại im lặng, giọng của cậu ta trầm ấm, gương mặt lại thanh thoát tuấn tú, chỉ là có ánh mắt hơi lạnh, cô vừa chạy theo vừa cười vì vui mừng
Lát sau cậu dừng lại trước một ngôi nhà, cậu ấy giơ tay ra mở cửa rồi bước vào, cô đứng nhìn cậu liền kêu
"Vú Nụ à, có người tìm "
Nói rồi phía sau liền có người mở của ra, cô liếc nhìn rồi bà nói
"Hoài Thục tiểu thư Đến rồi à? Vào đi "
Cô nhìn người con trai đó, cậu ta đi vào nhà rồi biến mất sau cánh cửa, cô bước vào theo rồi vú chợt hỏi
"Sao cậu Minh lại đi với cô vậy?"
Cô đang suy nghĩ thì bà hỏi, bất ngờ quá nên cô lấp bấp trả lời
"Dạ, cháu lỡ đụng trúng cậu ấy giữa đường, may quá hỏi thăm nhà bà thì cậu ấy dẫn về "
"Mà sao bà biết cháu tên Hoài Thục vậy?"
Sáng sớm có người đưa thư từ nhà họ Hoàng gửi qua, nói hãy dạy dỗ cô cẩn thận
Bà ấy đưa ánh mắt nham hiểm qua nhìn cô, cô chợt lạnh gáy rồi nói qua chủ đề khác
"Cậu ấy là ai thế bà?"
"Là cậu Hoàng Cảnh Minh Con trai út của nhà họ Hoàng đấy "
Cô à lên một cái rồi được bà dẫn vào phòng, tại sao bà ấy không hỏi cô vì sao cô lại lạc đường nhỉ, hay chuyện là chuyện cô sẽ chết dọc đường bà Hoàng đã nói cho bà nghe? Cô đi vào phòng có nhìn ra bà, bà nói sẽ lấy đồ cho cô thay, cô có lén nhìn theo, thấy bà vào phòng một hồi lâu rồi ra, trên tay còn cầm theo rất nhiều tiền âm phủ và quần áo bằng giấy ra đốt, còn lầm rầm khấn vái trong miệng, cô không biết bà ấy làm gì
Cô ngồi đó nhìn lén một lát rồi thấy bà đi lại, trên tay ôm một cái mâm, trên ấy có quần áo, cô giả bộ quay lại bàn ngồi rồi giả vờ giật mình quay qua cửa cho bà không nghi ngờ, bà đưa quần áo xong thì ra ngoài, bà bảo phía sau nhà có một cái phòng tắm, trên bồn đã được bơm đầy nước, cứ vào xả nước ra mà tắm, cô vâng vâng dạ dạ rồi bước ra ngoài, bà nói sẽ kêu người nấu cơm đem vào, thấy người ngợm cũng khó chịu nên cô ra sau tắm luôn, trên cao có một cái bồn nước to, bắt lên bồn là một cái thang, chắc là đã được người ta leo lên đổ nước vào
Cô xả nước ra một cái chậu, chờ đầy nước mới tắm, lúc đầu nước mạnh lắm, sau lại không chui ra nữa, nếu bình thường hết nước thì phải chảy từ mạnh xuống yếu, tự nhiên nó đang chảy xối xả thì như ai lấy tay bịt lỗ lại ấy, nghẹt lại luôn, cô thì lại muốn tắm quá nên đâm ra hơi bực mình với cả nóng vội, quyết định leo lên cầu thang và nhìn vào nắp thùng, cô chẳng thấy gì, chỉ thấy nước óng ánh trong đó, cô chép miệng rồi chạy xuống nhặt cái cành cây, khều vào cái lỗ chảy xem có nghẹt cái gì không, càng khều càng mỏi tay, cô chọt chọt rồi nghe một tiếng quát thật lớn
"Mày có để yên cho tao sống không? "