Chương 2
"Chị hai, chị đi lấy chồng rồi chị có quay lại không? "
"Có, chị có, em cầm lấy, muốn ăn cái gì thì ăn "
Cô đưa nó mấy tờ tiền giấy rồi xoa đầu nó, kiệu cô lại đi qua thôn khác, rãi hết chỗ tiền đó mới chính thức quay về nhà chồng
Cô kéo tấm màng xuống rồi co người ngồi trong kiệu, lời nói của bà thầy bói điên hôm ấy vẫn vang vọng trong đầu cô
"Này, cô gái "
Cô đang nhổ mạ, nghe bà kêu thì quay lại
"Mắt cô đẹp quá đi, đẹp quá đi "
Thấy bà mặt mũi lấm lem, trên tay còn cầm theo một cái tô lớn, tay chống gậy, cô liền hỏi
"Sao thế bà?"
Thấy bà như thế tưởng là ăn xin nên cô liền nói
"Bà đói hay sao, cháu đi ruộng không có mang theo tiền, bà lại phía kia kìa, bà thấy cái nhà đó không, nhà cháu đó, bà vào nói thằng em con nó mời cơm bà ăn, cháu nhận nhổ hết đám mạ này mới được "
Cô vừa nhìn bà vừa chỉ, bà mỉm cười rồi quẹo đầu qua một bên
"Mắt đẹp quá "
Bà chỉ cười hì hì rồi lại khen mắt đẹp, cô nhíu mày rồi nói
"Bà từ đâu tới, sao cháu chưa thấy bà bao giờ "
Bà không trả lời chỉ ngồi thộp xuống rồi ngẩn mặt ra nhìn, cô nhìn lên thấy mặt trời đã lên cao, nắng gắt vô cùng, cô tháo cái nón trên đầu xuống đội lên đầu bà một cái rồi rửa tay rửa chân leo lên bờ, cô xách tay bà rồi kéo đi
"Nắng gần chết mà bà lại lang thang đi đâu thế? Về với cháu "
Nói rồi cô dắt bà về nhà, vừa tới sân đã gọi thằng Cò om sòm
"Cò ơi, mày dọn cơm ra đi Cò "
Cô quay ra sau rửa mặt rồi quay lại, bà ấy ngồi trên sạp ngoài cửa rồi mỉm cười, cô liếc qua cái mà giật mình, cô quay vào nhà thấy thằng Cò nó ngủ say, cô bước xuống bếp cái rồi đem ra một tô cơm có cá ngon lành đưa ra cho bà
"Bà ăn đi, cháu vào múc cho bà một tô canh, nhà không có gì nên bà ăn tạm đi nhé "
Bà cầm lên vừa ăn vừa run, cô nhìn quanh người bà, trên người chẳng có gì quan trọng, cũng không có gì đáng giá, làng này ai cũng biết Hoài Thục cô, hễ có ai đói kém hay người già không nơi nương tựa đều đến nhà cô xin cơm, người thiện chí họ bảo cô tốt bụng, người ích kỷ lại nói lo chuyện bao đồng, rảnh rỗi rảnh hơi
"Bà người ở đâu thế?"
Cô phẩy cái quạt rồi nhìn bà hỏi
"Bên kia "
Cô hỏi thế thôi, người ở đâu thì không quan trọng, cô vừa quạt vừa nói
"Bà ăn đi nhé, xong thì ngủ một giấc, cháu ra nhổ xong đám mạ cháu vô "
Bà đang ăn thì chợt dừng lại, bà lườm lườm cô rồi liếc ra ngoài cánh đồng, bà nói vu vơ
"Có một con quỷ..."
Bà nói rồi thì lại cắm cúi ăn, bà vừa ăn vừa lầm bầm trong miệng
"Đừng ra đồng nữa, quỷ..."
Nói rồi cô ngẩn người ra, cô hỏi
"Bà nói gì?"
"Đừng nhổ mạ nữa, sét sẽ đánh quỷ, sẽ trúng vào đầu cô "
Cô nhíu mày rồi mỉm cười, chợt hỏi
"Bà là thầy bói à?"
Bà bỏ tô cơm xuống rồi nói, tay chỉ ra phía ruộng chỗ cô đứng rồi nói
"Một con quỷ một mắt, râu rậm "