Chương 28
"Trẻ con chạy nhảy nô đùa thì không có gì lạ, mà xương trẻ lại rất mềm, cũng có khi lúc ngã ngoài bờ sông theo phản xạ sẽ lấy tay chống, và gãy tay, đầu đập vào đá khiến phần gáy bị thương "
"Nhưng mà phần chân của nó có cột một sợi dây thừng Lại rất là đáng nghi, không ai lại tự nhiên cột chân nó lại, nó lại lớn như vậy rồi, nó sẽ không để ai làm như vậy trừ phi nó chết rồi nên không phản kháng được "
Cô nghe xong liền quay qua đám người đứng đó rồi hỏi
"Ai là người thân nhân của bé này, xin cho tôi hỏi "
Trong đám người liền bước ra một người đàn ông cao lớn, mặt đoán tầm 40, người đó mặc bộ đồ trông rất sang trọng, uy nghi, người đó tự xưng là phú hộ Trần, cô đứng nhìn vào phú hộ Trần rồi hỏi
"Xin hỏi... "
"Tôi là Trần Hào, đây là con tôi, Trần Hạ "
Cô liền cúi đầu chào
"Chào ông Trần, tôi chỉ muốn hỏi bé Trần Hạ là người con thứ mấy của ông, mẹ nó có ở đây không? "
"Nó là con của vợ cả, và là đứa đầu tiên "
Ông ấy có vẻ ngậm ngùi trả lời
"Mẹ nó đã qua đời cách đây hơn tháng rồi, sau này tôi giao con lại cho vợ sau của tôi trông con "
"Là ai?"
Ông Trần Hào liền bước vào mời vợ ra, nhìn qua một lượt cô liền hỏi
"Những người phía sau đều là vợ ông à?"
Thấy ông gật đầu cô cũng gật đầu
Người phụ nữ đó độ lớn hơn cô mấy tuổi, so với ông Trần thì nhỏ hơn rất nhiều
"Cô luôn bên cạnh chăm bé Trần Hạ, vậy sao bé mất hai ngày rồi mà cô vẫn chưa nói với ai hay báo quan vậy?"
"Tôi làm sao mà biết, tôi có thai nên rất mệt, tôi kêu người làm chăm, tối hôm qua nó mới kêu lên là Trần Hạ mất tích, tôi có nói với chồng là đi tìm rồi, tôi có hỏi người làm, nhưng nó nói không biết, bình thường Trần Hạ rất ít nói, từ khi mẹ nó chết nó hầu như không nói chuyện Tôi chỉ gặp nó có mấy lần thôi, bây giờ nó té sông chết thì liên quan gì đến tôi?"
Cô nhìn quanh người Trần Hạ rồi xoay gáy nó qua, còn kiểm tra chân tay nó, thấy mắt cô ta láo liên cô liền hỏi
"Cô tên gì?"
"Kim... "
"Trên người nó có rất nhiều vết thương, toàn là vết bầm "
"Tôi không biết, có lẽ nó đi chơi té ngã, tôi không biết gì cả, cô đừng nhìn tôi như thế, tôi không giết nó đâu "
Cô nhìn cô ta khoanh tay lại
"Ai là người chăm nó?"
Cô ta liền chạy vào kéo tay một con gia nô rồi đẩy nó té xuống đất
"Là nó... "
Nó hốt hoảng rồi nói
"Không phải tôi đâu Không phải tôi đâu "
Cô ngồi xuống rồi nhìn thẳng vào mắt nó, cô mỉm cười nói
"Tôi có nói cô đâu, nhưng mà những vết thương trên người Trần Hạ cô giải thích sao đây? Cô luôn bên cạnh chăm sóc nó không phải sao?"
Nó liền xanh mặt rồi nói
"Tôi không làm, từ lúc mẹ cậu chủ chết lúc nào cậu ấy cũng tự làm bản thân mình đau, còn hay leo lên cây rồi tự làm ngã mình, tôi đã ngăn cản lắm rồi nhưng mà cậu ấy không chịu dừng lại "
Cô kéo con gia nô lên rồi đẩy nó té một cái, mọi người ai nấy đều giật mình, cô vạch tay vạch chân nó ra rồi nói
"Thưa quan, nếu người thông thường bị té sẽ bị thương ngay bàn tay, cù chỏ hoặc đầu gối, như con gia nô này té, theo phản xạ sẽ lấy tay đỡ, cánh tay sẽ trầy, quan xem, những vết trên người Trần Hạ toàn là bị ngay bụng và lưng, còn bị ngay mặt và đùi, tôi nghi ngờ trước khi chết nó đã bị bạo hành, còn nữa miếng vải trong bàn tay nó "