Chương 6
"Bà già ấy làm mình thấy ma, tại sao lại thấy ma chứ? Ảo giác? Là ảo giác mà thôi "
"Không phải đâu Là tao đó "
Cô đứng hình rồi liếc qua cái rèm phất phơ bên kiệu, một ánh mắt ló nhìn vào, còn liếc qua liếc lại, cô nín thở mà môi run run
"Trời ơi sao kiệu nặng quá "
"Mọi người ơi, bỏ xuống một lát, gãy vai mất "
Một cái rầm, khói bụi bay mịt trời, lá cây xào xạc ngoài kia, người dân xì xào bàn tán, cô trong kiệu mà toát mồ hôi, một bàn tay giơ ra túm lấy miệng cô, hai chân cô ta bấu vào nhau, co rúm lại như bị tật vậy, móng chân cúp vào lòng bàn chân, cô liếc xuống rồi lại liếc lên, một người bên ngoài hô hoán lên
"Mau quay về gọi bà Hậu ngay, nhanh lên, dâu không khiêng nổi rồi, mau lên "
Cô nghe thấy người chạy ầm ầm, tay cô cứng đờ không cử động được, cô ta lúc còn sống trông xinh đẹp bao nhiêu bây giờ lại nhìn kinh khiếp bấy nhiêu, cô mếu máo ch n c mắt rồi run run, bên tai nghe thấy tiếng phì phò từ cổ họng cô ấy phát ra, một giọng nói lọt vào tai cô
"Tại sao tao lại phải chết thay cho mày?"
Cô lắc lắc đầu, cô không biết, cô thật sự không biết, nước trên tóc cô ta nhiễu xuống mặt cô, móng tay cô ta bấm vào mặt cô, cô tưởng chừng nó đã đâm sâu vào hàm của mình mất rồi
"Trả lại cho tao, trả mạng ..."
Một tiếng hét vang lên, cô cảm giác màng nhĩ bị xuyên thủng, lỗ tai ong ong không nghe được gì nữa, lúc sau có người nói
"Cút..."
Một cái bốp vang lên, một người lật cả kiệu lên, cô ngồi im trong đó nhìn ra, một người phụ nữ tuổi trạc 40 nhìn vào người cô, bà ta quay qua nhìn cái kiệu nằm sau lưng cô rồi một phát phóng một cây nhang cắm cái bựt vào cái kiệu, nó lêu lách tách rồi khói trắng bốc lên, một giọt nước trên tóc cô rơi xuống nước, nước từ con ma đó nhiễu ướt cả tóc cô, bà ấy hô lớn
"Khiêng lên, mau lên Không được trễ giờ lành "
Cái nóc kiệu nằm lăn lóc giữa đường, cái ghế ngồi cô vẫn ngồi trên đó, người được gọi là bà Hậu ấy bước lại đưa cho cô một cái ô rồi thì thầm
"Che lại, lát đừng nhìn vào mắt người âm nữa có biết không? Muốn chết à? Cô gan thật đó "
Nói rồi mấy người đó nhấc kiệu lên, tiền bạc bay tán loạn, bà Hậu đi kè kè theo vừa rãi tiền vừa quay lại quát to
"Chia ra 3 nam đem cái nóc kiệu đó xuống sông ngâm "
Người bên cạnh đi theo bà Hậu liền thắc mắc hỏi
"Tại sao lại ngâm vậy cô?"
"Người đó chết nước, chết trẻ nên phải đem đi ngâm "
Bà Hậu vừa đi cạnh cô vừa nhìn chăm chú vào người cô, bà gõ tay vào kiệu rồi nói
"Không sao chứ?"
Cô giật mình rồi mặt mũi xang lét quay qua nhìn bà, bà nói
"Sợ à? Sao lại sợ?"
"Lần đầu tiên tôi lại thấy chuyện như thế này... "
"Lần đầu tiên? "
Bà Hậu thắc mắc, bà liền hỏi
"Thế bà lão đó không dạy cô cách để tránh ma quỷ để ý à? Tại sao cho cô mắt âm dương rồi lại không dạy cho đàng hoàng? "
"Mắt âm dương?"
Cô trợn mắt lên rồi hỏi bà Hậu, thấy biểu cảm đó bà liền nói
"Thế hóa ra bà ấy chưa dạy cô thật, đúng là... "
"Bà ấy? Là bà bói điên sao?"
Bà Hậu không trả lời, chỉ vừa tung tiền lên trời rồi mỉm cười nói
"Tối nay còn nhiều nghi lễ lắm, chuyện như lúc nãy là chuyện bình thường thôi, không biết tối nay cô sẽ rước lồng đèn đỏ ra sao nữa, không hi vọng... "