⬅ Trước Tiếp ➡
Về đến nhà, cô lười ăn cơm, quẳng luôn ba lô, đóng cửa lại rồi nhảy lên giường ngủ say như chết. Lúc tỉnh dậy thì lại bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức.
Người ta không gõ cửa nhà cô, nhưng tiếng gõ lại không hề nhỏ. Hơn nữa, còn cực kỳ có quy luật.
“Cốc… cốc… cốc...”
Một tiếng dài, một tiếng ngắn.
Tổng cộng vang lên ba lần, đó chính là kiểu ma gõ cửa. Người cũng bị tiếng động này đánh thức còn có Triệu Quế Anh.
“Cốc… cốc…”
Âm thanh một dài một ngắn cực kỳ có quy luật đó cứ vang lên, làm Triệu Quế Anh giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mơ.
Triệu Quế Anh mở đôi mắt còn ngái ngủ, đưa tay mò mẫm sợi dây công tắc đèn ở đầu giường kéo mạnh xuống, rất nhanh, căn phòng bừng lên ánh đèn vàng vọt.
Bà ta lắng tai nghe một lúc, xác định âm thanh đó vọng ra từ gian nhà ngoài.
“Ai đấy?”
Triệu Quế Anh vừa cất tiếng hỏi vọng ra ngoài, vừa lật chiếc chăn mỏng đắp trên người đứng dậy chuẩn bị mở cửa.
Bên ngoài không có ai lên tiếng, đáp lại Triệu Quế Anh vẫn là tiếng gõ cửa cực kỳ có quy luật, một dài một ngắn, cứ gõ ba lần lại ngừng một lát.
Lúc này, Triệu Quế Anh đã xỏ xong dép chuẩn bị ra mở cửa.
Khi đi đến bên cửa, Triệu Quế Anh theo phản xạ ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Chỉ thấy kim đồng hồ đang chỉ đúng một giờ hai mươi lăm phút sáng.
Thường thì, giờ này mà có người gõ cửa, chẳng mấy khi là chuyện tốt lành.
Chẳng lẽ... là trộm?
Tên trộm tối qua không lấy được gì, tối nay lại mò đến nữa?
Trong đầu vừa nghĩ đến đây, tiếng gõ cửa “cốc… cốc…” lại vang lên.
Đêm khuya tĩnh lặng, trời tối đen như mực. Tiếng gõ cửa vì thế càng trở nên rõ ràng hơn.
Không thể là trộm được, dù sao nếu đúng là trộm, để tiện hành sự thì chắc chắn phải càng kín đáo càng tốt. Làm gì có chuyện gõ cửa liên tục không ngừng như thế này
Triệu Quế Anh đứng tần ngần bên cửa một lúc, cuối cùng quyết định vẫn phải ra xem sao. Nhưng trước đó, bà ta còn với lấy cái đòn gánh cầm trong tay để phòng thân.
Có lẽ vì tay cầm theo vật gì đó nên trong lòng cũng thấy vững hơn một chút.
Triệu Quế Anh đi ra gian ngoài, bật đèn trước.
Đèn sáng lên rồi, bà ta mới đi tới bên cửa, lại hỏi lớn về phía cánh cửa vẫn đang bị gõ liên hồi “Ai đấy?”
Vẫn không có ai trả lời.
Chỉ còn tiếng gõ cửa vẫn đều đặn vang lên theo một quy luật nào đó.
Nghe tiếng gõ cửa, dù không nói rõ được có gì không ổn nhưng lòng Triệu Quế Anh bỗng dưng “thịch” một cái không lý do. Bàn tay vừa định đưa ra mở cửa lại rụt về.
Đúng lúc này, người bên ngoài dường như cũng cảm nhận được người trong nhà đã tỉnh. Và chỉ cách một bức tường, thế nên, tiếng gõ cửa vốn rất đều đặn bỗng trở nên dồn dập.
Cốc… Cốc…
Vẫn là nhịp một dài một ngắn nhưng tiết tấu đột ngột nhanh hơn hẳn.
Nhưng càng như vậy, Triệu Quế Anh lại càng không dám mở cửa.
Trong lòng bà ta có chút sợ hãi, bắt đầu hoảng hốt. Không nghĩ đến chuyện mở cửa nữa mà quay sang gọi lớn cậu con trai đang ngủ ở phòng bên cạnh “Đại Phong, Đại Phong ”
Tiếc là dù Triệu Quế Anh có hét to đến đâu, Tiền Đại Phong ngủ ngay phòng kế bên vẫn không hề nghe thấy. Ngược lại, sau tiếng gọi của bà ta, tiếng gõ cửa càng gấp gáp hơn. Nhanh đến mức Triệu Quế Anh có cảm giác người bên ngoài không còn gõ nữa, mà là đang đập cửa thật mạnh Cứ như thể, chỉ cần đối phương gõ đủ nhanh, dùng đủ sức là có thể phá tung cánh cửa này vậy.
Thực tế, đây không phải là ảo giác của Triệu Quế Anh.
Bởi vì cánh cửa chính của gian nhà chính dưới lực gõ dồn dập mạnh mẽ này đã bắt đầu phát ra tiếng “kẽo kẹt kẽo kẹt”, cánh cửa cũng bắt đầu rung lắc.
Điều này làm Triệu Quế Anh sợ chết khiếp, không nghĩ ngợi gì thêm, bà ta định chạy sang phòng con trai Tiền Đại Phong.
⬅ Trước Tiếp ➡