⬅ Trước Tiếp ➡
Đâm sầm phải người ta một cách bất ngờ, Tiền Tiểu Đa giật nảy mình, kêu khẽ “Á ” một tiếng. Hoàn hồn lại, cô hỏi “Ai đấy?” Đồng thời theo phản xạ đưa tay ra định đỡ người kia dậy.
Ai ngờ, người kia còn bị cô dọa cho sợ khiếp vía hơn. Tay Tiền Tiểu Đa còn chưa kịp đưa tới, người đó đã hét lên một tiếng thất thanh, chân tay luống cuống quay đầu co cẳng chạy mất.
Trông cứ như gặp phải ma thật ấy, suýt nữa thì dọa ngược lại cả Tiền Tiểu Đa.
Tiếng hét vừa cao vừa chói tai, lại đúng vào lúc đêm khuya thanh vắng. Người kia vừa rú lên như thế lập tức khiến lũ chó xung quanh sủa ầm lên. Thậm chí mấy nhà gần đó chỉ một lát sau cũng lần lượt bật đèn.
Đèn vừa bật, dù chỉ là chút ánh sáng le lói hắt ra từ khe cửa, kẽ hở cửa sổ cũng đủ để Tiền Tiểu Đa nhìn được loáng thoáng bóng lưng đang hớt hải bỏ chạy của người kia.
Người cô đâm phải không ai khác chính là Triệu Quế Anh, người mấy hôm trước vừa chạy đến nhà nhờ cô trông hộ đứa bé. Chẳng hiểu bà ta bị làm sao, nửa đêm nửa hôm không ngủ lại chạy ra vệ đường ngồi thu lu thế này.
Đêm hôm khuya khoắt thế này, rốt cuộc là ai dọa ai chứ
Tiền Tiểu Đa thấy tối nay mình đúng là xui xẻo đủ đường. Đầu tiên là lúc về thì đáp nhầm chỗ. Ngay sau đó suýt bị chó cắn. Giờ lại đâm sầm phải Triệu Quế Anh... Phải chuồn về nhà ngay mới được, lỡ người ta bị tiếng ồn đánh thức chạy ra nhìn thấy thì không biết giải thích thế nào cho xong.
Rất nhanh sau đó, Tiền Tiểu Đa đã biến mất vào màn đêm. Cô chân trước vừa đi, quả nhiên phía sau đã có người nghe thấy động tĩnh, cầm đèn pin chạy ra xem có chuyện gì.
Sáng hôm sau, trên đường đi học về, Tiền Tiểu Đa đeo cặp sách lững thững bước đi thì tình cờ nghe được người ta đang bàn tán chuyện xảy ra tối qua.
“Này, nghe gì chưa, tối qua thôn mình có trộm đấy ”
Nghe đến chữ “trộm”, sắc mặt Tiền Tiểu Đa khẽ biến đổi.
Hai người vác cuốc trên vai, vừa đi vừa tán gẫu, rõ ràng không hề để ý đến vẻ mặt thay đổi của Tiền Tiểu Đa đi bên cạnh, vẫn tiếp tục câu chuyện...
“Nghe rồi, nghe rồi. Bà Quế Anh còn đâm phải nó trên đường còn gì Nghe bảo tên trộm đó lẻn vào nhà ông Sáu Tiền định ăn trộm nhưng không trộm được gì, lúc chạy ra mới đâm phải bà Quế Anh giữa đường đấy.”
“Tôi nghĩ nhé, tên trộm đó chắc chắn không phải người quanh thôn mình đâụ Trộm cắp đâu mà lại cả gan mò vào tận nhà ông Sáu Tiền chứ ”
Chuyện ông Sáu Tiền nuôi một con becgie vừa khôn vừa cực kỳ hung dữ thì người các thôn xung quanh đây ai mà chẳng biết. Con chó nhà ông ấy dữ thật sự, đã cao to oai vệ lại còn có hàm răng sắc như dao, nhìn thôi đã đủ khiến người ta sợ chết khiếp. Ông Sáu Tiền cũng sợ nó lỡ cắn phải người thôn nên ngày thường toàn xích nó lại cẩn thận.
Chỉ đến tối ông mới thả xích cho nó nhưng cổng sân thì lúc nào cũng đóng chặt.
Có thể nói, chỉ cần không cố ý trêu chọc con chó nhà ông thì tuyệt đối không thể bị nó cắn được.
Nhưng dù thế, ai cũng phải kiêng dè con chó nhà ông vài phần. Cứ đến tối là chẳng mấy ai dám bén mảng đến cửa nhà ông. Đó cũng là lý do chính khiến mọi người đều cho rằng “kẻ trộm” tối qua không phải người ở mấy thôn quanh đây.
Chứ nếu đúng là người ở mấy thôn gần đây, biết tỏng nhà ông Sáu Tiền có con becgie hung thần như thế thì làm gì có chuyện còn dám trèo tường vào ăn trộm nữa
Dân thôn đều cho rằng đó là một kẻ trộm từ nơi khác đến, nhưng Triệu Quế Anh lại nghĩ, rất có thể đó là một kẻ trộm trong thôn
Là nhân chứng duy nhất có tiếp xúc thoáng qua với “tên trộm” đêm qua, Triệu Quế Anh có lý do để nghĩ như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡