Sợi dây được cởi ra.
Việc đầu tiên Hứa Thanh Hoan làm khi hai tay được thả là lập tức kéo áo ngủ của mình lại, phát hiện ngoại trừ cúc áo trên cùng vẫn chưa bị rơi ra, còn lại đều mất sach.
Ngại chết mất.
“Anh đi ra ngoài ”
Hứa Thanh Hoan nắm chặt chăn bông nhìn anh chằm chằm, lông mi cong dài còn vương vài giọt nước mắt.
Nhưng Thẩm Niệm Hoà lại quay người đi đến tủ quần áo của cô, từ tɾong đó tìm được bộ đồng phụcđi làm ném xuống bên cạn♄ cô, nhàn nhạt nói “Cho cô mười phút, tôi đợi cô ở dưới lầu, mười phút nữa không thấy cô xuống, tôi không ngại lên đây một lần nữa.”
Vừa nói, anh ta vừa từ từ thu sợi dây ni lông lại, ý tứ rấtrõ ràng.
Hứa Thanh Hoan tɾong lòng thầm mắng chửi anh ta.
Thẩm Niệm Hoà quay người rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Sợ Thẩm Niệm Hoà lại dùng cách cũ, Hứa Thanh Hoan miễn cưỡng tắm rửa sơ qua, thay một thân đồng phụcđi làm, sau đó xuống lầu đi tới phòng khách, khi nhìn thấy người đàn ông đứng cạn♄ Thẩm Niệm Hoà, hai mắt liền sáng lên, hét to chạy đến “Anh ”
Hứa Thanh Tri đang nói chuyện với Thẩm Niệm Hoà, không chú ý bị Hứa Thanh Hoan từ phía sau nhào đến, suýt chút nữa đã cùng Thẩm Niệm Hoà mặt đối mặt hôn môi.
Vẫn may anh ta kịp thời ổn định thân thể, mới không bị mất sự tɾong trắng của đôi môi mình.
“Hứa Thanh Hoan, em làm gì vậy hả? ”
Từ phía sau nhào đến đã thôi đi, lại còn như cục kẹo mạch nha dính chặt vào lưng anh.
“Anh, nhìn đi nhìn đi ” Cơ hội mách lẻo đây rồi, Hứa Thanh Hoan vội vàng chìa tay ra, làm lộ vết dây hằn trên cổ tay, hai mắt rưng rưng tố cáo Thẩm Niệm Hoà, “Thẩm Niệm Hoà vậy mà lại lấy dây trói em, anh nhìn những vết này đi, anh, anh phải đòi lại công bằng cho em ”
Hứa Thanh Tri nhìn kĩ lại, trên cổ tay cô quả thực có một vết hằn hơi nông, sau đó quay đầu nhìn sợi dây ni lông trên tay Thẩm Niệm Hoà, ánh mắt dần trở nên kì lạ.
Vừa rồi anh còn thắc mắc Thẩm Niệm Hoà cầm sợi dây làm gì, hoá ra là…
“Niệm Hoà, cậu…chơi lớn như vậy?”
Hứa Thanh Tri lùi lại một bước để bảo vệ Hứa Thanh Hoan.
Thẩm Niệm Hoà mặt không đổi sắc vô cùng bình tĩnh đáp, “Ngày hôm qua cô ấy bảo không muốn đi làm, tôi đã nói nếu cô ấy không đến làm việc, tôi liền trói người bắt đến công ty.”
Vì vậy anh ta làm theo lời đã nói.
“…”
Hứa Thanh Tri xoa xoa huyệt thái dương, liếc nhìn Hứa Thanh Hoan vẻ mặt tủi thân đang dán mắt vào mình, nói “Niệm Hòa, chúng ta sang bên cạn♄ nói chuyện đi. Thanh Hoan, em buông tay.”
Áo sơ mi bị móng vuốt của cô cào đến sắp rách rồi.
“Ồ…” Hứa Thanh Hoan ngoan ngoãn buông tay, cô trừng mắt nhìn Thẩm Niệm Hoà, nhỏ giọng nói với Hứa Thanh Tri, “Anh, anh phải trút giận cho em ”
“Được được được.” Hứa Thanh Tri gật đầu lấy lệ, lập tức cùng Thẩm Niệm Hoà đi ra chỗ khác.
Cũng không biết nói cái gì nữa.
Trò chuyện được khoảng hai phút, tầm mắt của Thẩm Niệm Hoà nhàn nhạt dừng trên người Hứa Thanh Hoan, người đằng sau lập tức trở nên cảnh giác, liên tục lùi về phía sau, chỉ sợ anh ta cầm sợi dây xông đến.
Thẩm Niệm Hoà nhìn cô vài giây, liền nhấc ͼhân rời khỏi phòng khách.
Hứa Thanh Hoan sững sờ, cô chạy ra cổng thì đã thấy Thẩm Niệm Hoà dứt khoát lái xe rời đi.
Đây là?
Hứa Thanh Hoan có chút khó hiểu, liền đơn giản như vậy bỏ qua cho cô sao?
“Anh, hắn ta cứ như vậy rời đi?” Hứa Thanh Hoan chỉ chỉ hướng Thẩm Niệm Hoà vừa rời đi, “Không bắt em trở lại làm việc sao?”
“Cậu ta có việc gấp, em hôm nay an phận ở nhà đi, đi đâu thì nói với anh một tiếng.”
“Đã rõ.”
Hứa Thanh Tri dường như cũng rấtbận rộn, khoác áo vét vào rồi đi ra ngoài, quản gia đang đứng đợi anh ở cổng nhìn thấy anh đến liền giúp anh mở cửa xe.”
“Bố trí thêm vài vệ sĩ đi tuần tra xung quanh, nếu tiểu thư muốn đi đâu, ông cử vài người đi theo em ấy, đừng để em ấy xảy ra chuyện gì.”
“Tôi hiểu rồi, thiếu gia.”
Hứa Thanh Hoan ngây ngốc đứng ở cửa nhìn Hứa Thanh Tri cũng lái xe rời đi, lòng có chút nghi hoặc.
Hôm nay bọn họ thực kì quái, xem ra là có chuyện vô cùng cấp bách.
Hứa Thanh Hoan rối rắm nửa ngày, vẫn là bỏ thôi không suy nghĩ nữa.
Lại là một ngày được làm sâu gạo.
Hứa Thanh Hoan cầu còn không được, nghĩ thế, cô vui mừng chạy lên lầu, muốn ngủ bù một giấc.
Mặt trời như thiêu đốt ngày càng lên cao, ánh nắng chiếu xuống mặt đất càng gay gắt hơn bao giờ hết, hơi nóng toả ra thật khiến người ta có cảm giác thở không nổi, có vài người nói, đây là điềm báo sắp có giông bão.
Quả nhiên một lát saụ
Trời bỗng nhiên âm u, tối như có bình mực đổ lên, tiếng sấm rền vang như tiếng gầm của dã thú, lại tựa như hàng ngàn con ngựa phi nước đại chạy qua.
Chỉ tɾong một khoảnh khắc, sấm sét xẹt trời, mưa đổ xuống như trút nước.
Phòng họp cách âm tốt như thế, vậy mà vẫn lờ mờ nghe thấy tiếng sấm đùng đùng ở bên ngoài.
Hứa Thanh Tri đang ngồi ở vị trí chủ toạ ngừng bút lại, ngẩng đầu, liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa sổ kính kéo rèm che lại, anh đi qua chỗ khe hở giữa hai tấm rèm, nhìn từng hạt mưa đập vào khung cửa sổ.
“Dừng lại.”