Cơn tức giận đang dâng trào vừa nghe cái tên Giản Lê này, tựa như bị tạt một gáo nước lạnh, dập tắt ngay lập tức.
Hứa Thanh Hoan xoa xoa thái dương, “Mặc kệ anh có phê chuẩn hay không, dù sao thì hôm nay tôi cũng sẽ rời đi.”
Cô muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, rời khỏi nơi có Thẩm Niệm Hoà, sợ bản thân chỉ cần lưu lại thêm một khắc, liền không nhịn được mà khóc nấc lên.
Vành mắt có chút nóng, Hứa Thanh Hoan cúi đầu che đi, “Tạm biệt.”
Quay người rời đi, người đàn ông phía sau lại nhanh hơn cô một bước, bàn tay to từ phía sau vươn đến giữ chặt cửa ngăn không cho Hứa Thanh Hoan mở ra, trầm giọng nói, “Đừng có giở trò, tôi sẽ để mắt đến cô đấy.”
“Anh vẫn là nên trông kĩ Giản Lê nhà anh đi, không lại bị tên đàn ông khác câu đi mất ” Yêu hận đan xem, Hứa Thanh Hoan nghiến răng nghiến lợi đáp trả.
Dù sao lúc cô viết cuốn tiểu thuyết này, đã gắn nó cái mác hậu cung ngược tâm rồi.
Thẩm Niệm Hoà, anh cũng chỉ là một bông hoa tɾong hậu cung xinh đẹp của Giản Lê thôi
“Hừ.” Thẩm Niệm Hoà chế nhạo, khinh thường.
Lập tức, anh thu tay về, “Hôm nay cho cô nghỉ phép, ngày mai đi làm bình thường.”
“Tôi mới không thèm đi làm ”
“Không thành vấn đề, tôi trực tiếp đến nhà trói cô lại đưa cô đi làm.”
“…”
Hứa Thanh Hoan phát hiện không thể cùng Thẩm Niệm Hoà nói chuyện được, càng nói càng tức đến nghiến răng ken két, lại chẳng thể phản kích, tức chết mất
“Ai thèm quan tâm anh ”
Hứa Thanh Hoan vứt lại một câu liền tông cửa xông ra ngoài.
Vừa lao ra, Hứa Thanh Hoan đã đâm đầu vào một lồng ngực đang tiến đến, cùng lúc đó, một giọng nói ấm áp vang lên trên đầu, “Thanh Hoan?”
Hứa Thanh Hoan ngước mắt nhìn, là Giản Lê. Cô ấy cũng làm việc ở công ty này.
“Sao thế?”
Bàn tay giữ mặt cô, đôi mắt hẹp dài xinh đẹp của Giản Lê tràn ngập lo lắng, “Thanh Hoan, ai bắt nạt em? Làm sao lại khóc.”
Hứa Thanh Hoan nức nở lắc đầu không muốn nói. Giản Lê đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nói, “Chúng ta vào phòng nghỉ ngồi một lát đi.”
Trong phòng nghỉ.
Hứa Thanh Hoan ngồi trên ghế sô pha, Giản Lê ngồi bên cạn♄ cô, thấp giọng cẩn thận hỏi han, “Có phải Thẩm Niệm Hoà lại nói lời gì khiến cô tức giận hay không?”
Hứa Thanh Hoan tɾong lòng bi phẫn mà phỉ nhổ, nhưng ngoài miệng lại nói, “Tên Thẩm Niệm Hoà kia thí¢h chọc tức người khác, cô không phải không biết, nếu không phải tôi chạy nhanh, nhất định lại khóc trước mặt hắn rồi.”
“Thanh Hoan.”
Giản Lê khẽ thở dài, duỗi tay ôm eo cô, cơ thể nhích gần hơn một chút, ôm trọn Hứa Thanh Hoan vào lòng, “Không bằng từ bỏ Niệm Hoà đi, đàn ông hai ͼhân khắp nơi, không cần mãi treo cổ trên một thân cây.”
Cái khoảng cách mập mờ này.
Hứa Thanh Hoan không cảm thấy có gì không ổn, đại khái cảm thấy đều là con gái, cô còn chủ động dựa đầu vào lòng Giản Lê, trầm mặc một lúc rồi lắc đầu, “Quên đi.”
“Tại sao?”
Hứa Thanh Hoan ngại ngùng nhìn Giản Lê một cái, không trả lời câu hỏi của cô ấy, “Tiểu Lê, cô…không hận tôi sao?”
Nghe vậy, Giản Lê nhướng nhướng lông mày, lập tức lắc đầu cười, “Không hận.”
Hứa Thanh Hoan không tin, tɾong lòng càng thấy tội lỗi hơn, lời nói ra càng lúc càng nhỏ, “Tôi, tôi trước kia đối với cô làm ra nhiều chuyện quá đáng như thế, vậy mà cô vẫn nguyện ý làm bạn với tôi.”
Cho dù là lần đầu tiên vừa đến công ty đã tát cô ấy một cái, hay là sau này khắp nơi tìm cách hãm hại ngán đường cô ấy.
“Còn có chuyện kia…chính vì tôi nên cô mới mắc chứng sợ đàn ông.” Hứa Thanh Hoan thu lại ánh mắt, càng nói càng cảm thấy bản thân quả thực là một đứa khốn nạn vô cùng độc ác.
“Phốc.”
Không ngờ phản ứng của Giản Lê chỉ là một tràng cười lớn.
“Cô cười cái gì.” Hứa Thanh Hoan trợn mắt, vô cùng khó hiểu, cô đã chuẩn bị tốt tâm lí sẽ bị Giản Lê cho một cái tát.
“Không có việc gì, chỉ là…có chút không nỡ.”
Không nỡ tiếp tục lừa dối cô. Lừa gạt tiểu cô nương ngốc nghếch này.
Giản Lê không phải tên Giản Lê, anh ta tên Giản Trúc, là anh em sinh đôi với Giản Lê.
Về lý do tại sao một người đàn ông lại cải trang thành phụ nữ luôn ở cạn♄ Thẩm Niệm Hoà, giải thí¢h theo nguyên văn của người đàn ông kia chính là “Tôi sợ cô ta sẽ làm hại đến Giản Lê, tôi sẽ đưa Giản Lê đi du học ở nước ngoài, khi cô ấy trở về, anh chịu thiệt một chút cải trang thành dáng vẻ của Giản Lê, trông chừng Hứa Thanh Hoan.”
Thiệt thòi? Anh chẳng cảm thấy thiệt thòi chút nào. Ngược lại còn phải cảm ơn Thẩm Niệm Hoà, giúp anh kiếm được một bảo bối.
“Không nỡ gì vậy?” Hứa Thanh Hoan bĩu môi, không để ý đến ánh mắt Giản Trúc đã tối sầm lại.
Ngay lúc đó, đôi môi mỏng xinh đẹp hôn lên khoé mắt ướt át của cô.
Hứa Thanh Hoan choáng váng một trận.
Môi của anh ấm áp, từ khoé mắt đến trước mặt, thẳng đến phủ lên môi cô.
Ngón tay mát lạnh véo nhẹ cằm cô, nhẹ nhàng ấn xuống mở miệng cô ra, đầu lưỡi thơ๓ tho nhanh chóng chui vào càn quét.
“Ưm…ưm…”
Hứa Thanh Hoan bị hôn, mắt hạnh xinh đẹp ngập nước, cô chẳng thể nhúc nhích nửa phân, còn bị đè xuống ghế sô pha, chiếc áo sơ mi vốn được cài cúc cẩn thận nhanh chóng bị cởi ra, lộ ra áo ngực bên tɾong.
Chiếc áo lót cô mặc là áo kiểu nửa ngực, tôn lên bộ ngực đầy đặn, trắng loá đến chói mắt.
Cô lại bị nữ chính hôn… hôn đến không thở nổi, chiếc lưỡi ẩm ướt còn quấn lấy lưỡi cô mời gọi tiến vào miệng cô ấy, môi hai người ở cùng một chỗ, tỉ mỉ liếm mút.
Sau khi hôn một hồi, cuối cùng Giản Trúc cũng không cam lòng mà buông cô ra.
Hai má Hứa Thanh Hoan ửng đỏ, cô tủi thân lên án Giản Trúc, hôn lâu như thế, người cô nhũn ra như vũng nước, thanh âm không khỏi yếu ớt, “Tiểu Lê, cô hôn tôi làm gì, cô cứ thí¢h chiếm tiện nghi của tôi.”
Trước lạ sau quen.
Có lẽ đã quen với việc bị Giản Lê hôn, hiện tại Hứa Thanh Hoan đã quen với việc cùng con gái hôn môi, cảm thấy chuyện đó rấtbình thường, kia cũng thực hời cho Giản Trúc.
Giản Trúc liếm chất lỏng còn sót lại trên môi cô, trầm giọng nói, “Thanh Hoan đáng yêụ”
“Tôi mới không đáng yêu…” Hứa Thanh Hoan càu nhàu một tiếng, thấy Giản Trúc chôn đầu vùi vào ngực cô, một tay cởi áo ngực xuống, đầṳ vú đỏ hồng lộ ra trước mắt người đàn ông.
Anh há miệng ngậm vào, bú mút phát ra tiếng chụt chụt.
“A…”
Hứa Thanh Hoan ôm lấy đầu của Giản Trúc, đầṳ vú bị cô ấy mút đến tê dại, bụng dưới một trận co rút, tiểu huyệt vô thức co lại.
Như thể khát vọng muốn được thứ gì đó lấp đầy.
“Đủ rồi, tiểu Lê, hiện tại vẫn đang ở công ty ” Có lẽ vì cảm thấy tội lỗi mà Hứa Thanh Hoan vô cùng dung túng mỗi việc làm của Giản Trúc.
“Để tôi mút một lát.” Thanh âm Giản Trúc khàn khàn.
Áo lót bị đẩy một đường xuống dưới ngực, hai bầu ngực lớn cuối cùng cũng được giải thoát nhảy ra ngoài.
Giản Trúc một tay bóp ngực cô, một bên đói khát gặm nhấm bên ngực còn lại, há miệng mút ma͙nh núm vú, rồi dùng răng cắn nhẹ.
Hai tay Hứa Thanh Hoan đan chéo ở phía trước, cắn chặt môi dưới ngăn bản thân phát ra âm thanh, bên ngoài phòng nghỉ vẫn còn có người, không thể để bị người khác phát hiện được.
Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa phòng nghỉ, giọng nói lạnh lùng của Thẩm Niệm Hoà truyền đến, “Giản Lê, em có ở tɾong đó không?“
Hứa Thanh Hoan trợn to mắt, tay ͼhân lúng túng đẩy Giản Trúc ra, cất giọng thấp thỏm lo lắng, “Tiểu Lê, đủ rồi, bên ngoài có người.”
Mẹ nó thật mất hứng.
Giản Trúc trừng mắt nhìn về phía cửa, tàn ác xoa xoa ngực cô, “Được, đợi một lát lại tiếp tục.”
“?”
Hứa Thanh Hoan đần ra, cô không muốn lại tiếp tục